Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Tản văn : MÙA TỰU TRƯỜNG - Hoài Hương.

 



 MÙA TỰU TRƯỜNG .

Mùa hạ chói chang đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cơn gió thu man mát tràn về trên đất Mỹ. Mùa khai trường (Back to School) lại đến. Nhìn những chiếc xe buýt vàng rộn rã đón học sinh trên phố, lòng một người lữ khách đã đi qua gần hai phần ba đời dâu bể chợt chùng xuống. Cái se lạnh chớm thu phương xa dường như chẳng thể làm ấm nổi khoảng trống hun hút trong tim.

Ký ức như thước phim chậm, vượt qua đại dương mênh mông, vượt qua hơn ba mươi năm bôn ba xứ người để đưa tôi trở về với những ngày tựu trường tháng Tám, tháng Chín năm xưa dưới mái trường Thủ Khoa Nghĩa - Châu Đốc.

Nhớ những năm học Đệ Nhất Cấp, sau một mùa hè thảnh thơi, ngày tựu trường là dịp vui nhất đời học trò. Lớp học thơm phức mùi vôi mới, ngào ngạt mùi mực tím và rộn rã tiếng cười sau kỳ nghỉ dài. Chúng tôi chuyền tay nhau cuốn Lưu Bút Ngày Xanh, nắn nót ghi vài hàng kỷ niệm, dán vội tấm ảnh chân dung nhỏ gói ghém bao ước mơ trong ngần chưa nhuốm bụi trần.

Thế nhưng, ngày vui ngắn chẳng tày tay. Bước lên Đệ Nhị, mùa tựu trường không còn là cảm giác nôn nao gặp lại bạn bè, mà thay vào đó là gánh nặng của kỳ thi Tú Tài Một đầy định mệnh. Áp lực nghiệt ngã "Rớt Tú Tài anh đi Trung Sĩ" đè nặng lên vai những cậu học trò mười bảy tuổi. Tôi còn nhớ những năm cuối trung học, khi cầm trên tay cuốn sách “Đường Vào Đại Học”, tôi từng biết trường Đại Học Cần Thơ tuyển thi giáo sư cấp tốc đệ nhất cấp, chương trình học ba tháng rồi ra dạy, sau đó tiếp tục hoàn tất vào mỗi mùa hè. Ngày ấy, tôi háo hức ghi danh nhưng trong thâm tâm lại chưa muốn dừng lại ở việc đi dạy nên đã bỏ lỡ. Để rồi mãi sau này, mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn dâng lên một niềm nuối tiếc khôn nguôi.

Để chuẩn bị cho những kỳ thi sinh tử, tôi cùng bạn chí cốt từng đùm túm sách vở lên núi Sam ôn luyện. Những ngày tá túc nơi góc chùa tĩnh lặng, sáng chiều nghe tiếng chuông ngân giữa mây giăng mờ ảo, chúng tôi vừa miệt mài kinh sử, vừa thì thầm chia sẻ những ước mơ ngô nghê của tuổi trẻ.

Vượt qua Tú Tài Một, con đường rộng mở hơn với Tú Tài Hai và cánh cửa Đại học. Thế nhưng, giảng đường thời chiến chưa bao giờ là tháp ngà bình yên. Lệnh Tổng Động Viên năm 1972 ập đến như cơn lốc thời cuộc, cuốn phăng bao ước mơ thanh xuân, buộc chúng tôi phải gác lại bút nghiên để bước vào đời quân ngũ.

Sau bao biến cố, cuộc đời đẩy đưa chúng tôi lạc lỏng đến xứ sở cờ hoa. Nhịp sống sinh viên ở Mỹ thực tế và hối hả với vòng xoáy vừa làm vừa học. Mùa tựu trường nơi đây không có tiếng trống khai trường rộn rã hay tà áo trắng tung bay, mà chỉ là chuỗi ngày cuống quít giữa ca làm và giờ lên lớp. Sự bận rộn ấy cuốn riết đến mức ngày tốt nghiệp, nhiều người thậm chí chẳng thể thu xếp thời gian đến trường nhận bằng, đành ngậm ngùi chờ bưu điện gửi về tận nhà.

Đã mấy mươi năm trôi qua, mái tóc xanh ngày nào giờ đã nhuốm màu sương gió. Mỗi lần thu sang, nhìn nắng vàng nhạt chiếu qua kẽ lá, hình ảnh ngôi trường Thủ Khoa Nghĩa xưa lại hiện lên vẹn nguyên, trong trẻo như dòng nước sông Hậu mùa bồi đắp phù sa. Nơi ấy, những thầy cô tâm huyết đã chắp cánh cho chúng tôi bước qua những ngưỡng cửa lớn của cuộc đời.

Thời gian trôi đi không ngoảnh lại, bạn bè mỗi người một ngả, tan tác như lá thu bay. Giờ đây, đứng ở phía bên kia dốc cuộc đời, ngoảnh nhìn lại, mọi thăng trầm xưa cũ chỉ còn như một giấc mơ dài sau cái chớp mắt.

Ngôi trường cũ dẫu trải qua bao dâu bể vẫn trầm ngâm đứng đó... chỉ có bóng dáng người xưa là mãi mãi biền biệt nơi chân trời. Thôi thì, xin gom hết những thương nhớ một thời gửi vào gió thu, trả lại cho ký ức một khoảng trời xanh trong vắt của những ngày đã qua.

HOÀI HƯƠNG (FB) 

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

Cuộc đời : TUI UỐNG NHẦM THUỐC !- Hong Khuu.

 



TUI UỐNG NHẦM THUỐC!

Có bữa ngồi coi phim tình cảm, tự nhiên tim nhói một cái, y như ai lỡ tay đụng trúng vết sẹo cũ mà mình cứ tưởng nó lành lâu rồi. Kỳ thiệt, không biết uống nhầm thuốc gì mà càng già tui càng khoái ngắm trai thanh gái lịch yêu nhau. Thấy tụi nó nắm tay, cãi lộn, rồi quay lại ôm nhau một cái, tự nhiên thấy mình như đứng ngoài cửa sổ nhìn vô một căn nhà sáng đèn, ấm rân, còn mình thì đứng ngoài sân, tay ôm cái áo khoác cũ, miệng cười mà lòng hơi chát.

Coi riết rồi mới thấy, mấy chuyện tình trên phim có cái bất công dễ thương lắm. Lúc nào cũng có một đứa sinh ra đã nằm sẵn ở vạch đích, rung đùi giỡn chơi với trái tim người ta. Còn đứa kia phải lội trầy da tróc vảy đủ chín mươi chín bước, vừa thương vừa buồn vừa chai lì, đi tới lúc tưởng sắp quỵ. Vậy mà bên kia chỉ cần nhấc cái mông lên, bước có một bước ngắn tày gang tới đỡ nhẹ một cái, là coi như ăn trọn điểm, game over. Vô lý vậy đó, mà tui coi, tui cũng rớt nước mắt rồi cười huề.

Thấy tụi nó dung dăng dung dẻ dưới nắng, tự nhiên trong lòng có một cô gái nào đó chạy ngang qua, tóc xanh, mắt sáng, chân đủ khỏe để chạy theo một người mà không cần hỏi coi đầu gối mình chịu nổi hay không. Tiếc là cái tuổi xế chiều đã gói tui lại gọn lỏn thành một mụ già cau có, hom hem, hết xí quách để đòi nhập cuộc liêu trai. Cái ngõ thanh xuân đó, tui đi vòng vo cả đời, vậy mà đứng ở xó xỉnh nào ngó lại cũng thấy nó đứng từ xa vẫy tay. Muốn chạy lại lắm, muốn nhận mặt cho thỏa, ngặt nỗi cánh tay mình có dài cách mấy cũng không thể thò qua một đoạn mấy chục năm để kéo nó lại gần cho đỡ nhớ mong. Thôi thì ngồi ngoài rìa làm khán giả, cười cười, thở dài một cái cho có lệ.

Tuổi trẻ của tui, nói cho ngay, cũng có chút màu hồng, nhưng mỏng như lớp phấn trên mặt cô dâu ngày cưới. Có một anh lính hai mươi sáu tuổi, tình trong như đã mặt ngoài còn e, tụi tui nghiêm túc với nhau dù chưa từng gặp mặt. Anh đi khi tuổi đời còn quá trẻ, tụi tui chẳng kịp có cơ hội đi xa hơn nữa. Vậy mà hình ảnh của anh cứ theo tui tới bây giờ, thấp thoáng đâu đó trong mấy trang thơ, trang truyện tui viết. Phần đời còn lại chỉ là một bản nhạc buồn thiu: một người đi với một người, một người đi với nụ cười hắt hiu. Không có ai đưa đón, không có giận hờn để được dỗ dành, cũng chẳng ai nhìn thấy tui buồn mà hỏi một câu "sao vậy". Buồn thì tự chui vô cái vỏ của mình, gặm cho hết cục buồn rồi mới chịu chui ra, miệng lẩm nhẩm "Em về điểm phấn tô son lại, hẹn với nhân gian tiếng đợi chờ".

Ừ thì thua keo này ta bày keo khác, có chí thì nên, phải không. Rốt cuộc mũi tên tình yêu của tui cũng tới, mà tới từ tuốt nửa vòng trái đất. Nói thiệt, tui đâu có trúng tên bao giờ. Toàn là tự mình chạy tới, lượm mũi tên lên, tự ghim vô ngực mình một nhát nhè nhẹ, rỉ chút máu cho có vẻ giống người ta, chớ không thiên hạ lại tưởng mình thuộc giống máu lạnh thì kỳ.

Sáu mươi tuổi đời, ngẫm lại chưa từng có nổi một lần nắm tay ai đi giữa phố mà lòng khỏi ngó trước ngó sau. Yêu thì chậm mà cưới thì vội. Cái cẩm nang sống "bán rẻ còn hơn ngồi không, lấy chồng hơn ở giá" đem về cho tui một mái nhà đủ che nắng che mưa, tiện thể che luôn mấy trận chiến tranh lạnh giữa hai nửa tâm hồn chẳng bao giờ chịu khớp nhau trọn vẹn. Cũng giống một cuộc liên hôn của hai kẻ cô đơn vậy đó. Băng tua nhanh quá, chẳng kịp cho mình cái diễm phúc yêu theo tuần tự, để rồi những thứ dồn ứ lại từ năm nào, giờ cuối đường mới chịu lộ mặt, đòi một chỗ đứng. Tui chỉ biết cười trừ.

Giờ thì đành tìm lại cảm giác của mình qua chuyện của người ta, chớ tuổi này rồi còn tiêu chuẩn gì mà đòi đóng phim nữa. Nhiều khi coi mà cười như điên, rồi tiện thể nhớ qua chuyện đời. Nhớ bác Ba của tui, mới mười lăm tuổi đầu đã bị người lớn tóm đi hỏi vợ, cũng vì ở quê cần thêm người ra đồng cày cuốc, đời lúc đó tính chuyện trăm năm đơn giản như tính công cấy. Ngày đi hỏi vợ, bác Ba hoảng quá đào hôn, cả nhà phải tổng động viên đi truy nã, cuối cùng tóm được nghi phạm đang co ro trong chuồng gà. Bác gái lớn hơn hai tuổi, nghe đâu hồi đó "được gái" lắm, ai cũng tưởng cưới về chỉ để có cặp nhảy dây cho vui nhà. Vậy mà mới tháng sau đã thấy ôm cái bụng lú lù.

Rồi lại nhớ cái bữa trước khi vô phòng tân hôn, tui còn làm trồng làm tréo, nhất định bắt ông chồng phải bế kiểu công chúa, tự ẵm tui bước qua thềm cửa chớ không cho đi bộ. Hồi đó mình hạc xương mai là thế, mà ổng cũng phải è cổ, hì hục lắm mới bế nổi tui lên tới giường. Bây giờ lâu lâu nổi hứng bày đặt nũng nịu: "Anh ơi, ẵm em đi ngủ đi." Ổng quay qua liếc tui một cái lạnh như mùa đông cực Bắc, nhún vai, rồi thản nhiên quay lưng bước đi, không quên thảy lại một câu xanh rờn: "Voi con bé bỏng, anh có lòng mà không có sức."

Câu nói rớt xuống đất cái bịch. Tui đứng đó một chút, rồi bật cười. Cười cái kiểu vừa buồn vừa thương, kiểu cười của bà già sáu mươi đứng cạnh người mình nắm tay đã mấy chục năm, mà nhiều khi vẫn còn ngờ ngợ không biết đây có phải cái mình từng mơ hồi con gái hay không.

Mà thôi. Cái ngõ thanh xuân đó vẫn đứng nguyên chỗ cũ, chỉ có người đứng ngó nó là già đi thôi.

Giá mà được quay lại một lần, chắc tui cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều. Chỉ cần một người chịu bước tới trước, dù chỉ một bước ngắn tày gang - để tui khỏi phải một mình lội hết chín mươi chín bước còn lại.

11/08/2026

HONG KHUU (FB)