( Hình ảnh có AI giúp đỡ )
CON RỒNG MÌ GÓI
Giữa lòng thành phố ngột ngạt khói bụi, mức ô nhiễm thuộc hạng cao thế giới... . Dưới gầm cầu lạnh lẽo, nhếch nhác, từ bao giờ không ai biết rõ, có hai anh em với tên thường gọi Long anh và Long em nương tựa vào nhau lây lất sống… .
Chúng là những đứa trẻ không cha không mẹ, gần như bị cuộc đời hất văng ra rìa xã hội. Nhắc lại dài dòng, Ông Bà nội tụi nó mất trong trận lũ quét năm xưa, còn lại ba của chúng là đứa con trai duy nhất sống trơ trọi một thân một mình, có lẽ cô đơn và buồn chán nơi làng quê vắng vẻ, một ngày kia ba của chúng rời bỏ ngôi nhà xiêu vẹo ở quê lại cho những người bà con xa muốn làm gì thì làm, ông ấy đến chốn thị thành này rồi tham dự vào “chợ người” để bán sức lao động kiếm sống. Chính nơi thị thành này ba đã gặp mẹ tụi nó trong cùng cảnh ngộ, chỉ khác chăng là một người ở phía Bắc còn một người ở phía Nam con sông lớn chảy qua thành phố này . Hai vợ chồng có hai đứa con, đứa lớn tên Long - Thăng Long, không biết có phải vì ba nó tên Thăng hay không?! Đến đứa em sau đó chào đời ba nó cũng nhất định đặt tên là… Long nhưng ghép với tên mẹ là Kim . Hai đứa cùng tên Long nên để phân biệt chúng được gọi là Long anh và Long em. Xem ra tên Thăng Long là rồng bay lên và tên Kim Long là rồng vàng cũng đâu phải tầm thường!?
Nhưng rồi tai họa ập đến… . Ba chúng nó mất trong một tai nạn nơi công trình xây dựng! Năm sau, số tiền bồi thường của nhà thầu chẳng còn bao nhiêu, mẹ chúng nó một hôm lặng lẽ đi làm nhưng không trở về !… . Làm sao có tiền trả nhà trọ !? Chúng nó đành ra gầm cầu mà sống… .Hai đứa trẻ bây giờ bơ vơ giữa một thành phố bao la - hào nhoáng, và dù chúng vốn sinh ra nơi chốn này nhưng vẫn thấy xa lạ, nơi đây hầu như chẳng ai quan tâm đến sự tồn tại của chúng.
Long anh mười bốn tuổi, gầy gò nhưng rắn rỏi. Cậu là "trụ cột gia đình", mỗi ngày vác hộp đánh giày đi khắp phố, len lỏi giữa những người vội vã để kiếm từng đồng lẻ. Long em mới mười tuổi, nhỏ xíu ốm o như con mèo hoang, ngày ngày ở lại giữ “nhà" dưới gầm cầu. Nhưng nó cũng chẳng ngồi không, đôi tay nhỏ bé gầy gò lục lọi thùng rác, nhặt nhạnh chai nhựa, lon bia, gom lại để bán ve chai.
Dưới gầm cầu, tài sản quý giá nhất của chúng là một chiếc chiếu rách, một cái xoong méo mó, và một bọc mì tôm rẻ tiền. Nhưng với chúng, đó là tất cả những gì có thể giúp nhau sống qua ngày.
Hôm nay, trời oi ả hơn mọi ngày, bụi đường bám đầy trên mái tóc rối bù của Long em. Nó đã đi nhặt ve chai cả buổi sáng, trong túi chỉ có mấy đồng bạc lẻ, do chính người anh đã để lại cho em trước khi đi ra đường kiếm sống… .Cả ngày chưa ăn gì, bụng nó lép kẹp, nhưng nó không lấy tiền mua bánh như mọi lần. Nó nghĩ tới anh nó.
"Anh Long chắc cũng đói lắm rồi..."
Nó lon ton chạy vào một tiệm tạp hóa ven đường, đưa ra những đồng bạc lẻ… .
— "Cho con hai gói mì tôm !..."
Bà chủ tiệm tạp hóa nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại. Bà đã quen thấy nó lảng vảng quanh khu này, nhưng nó chưa bao giờ làm gì sai quấy. Hôm nay... , bà khẽ thở dài, rồi bất giác cầm thêm một gói mì đặt vào tay nó.
— "Cầm đi, bà không lấy thêm tiền đâu."
Long em tròn mắt nhìn bà, gương mặt đỏ bừng rồi cúi đầu cảm ơn thật nhỏ. Nó nắm chặt túi xốp có ba gói mì trong đó, chạy như bay về gầm cầu. Tối nay, nó sẽ đãi anh nó một "bữa tiệc".
Trời đã nhá nhem tối. Long em ngồi xổm bên bếp lửa nhỏ xíu, nhóm lên từ những khúc củi vụn nhặt nhạnh được trên đường… . Nồi nước trong xoong đã bắt đầu lăn tăn sôi. Nó lấy hai gói mì ra, cẩn thận và trịnh trọng để ngay ngắn bên nhau như là hai món cao lương mỹ vị của một nhà hàng 5 sao !
Nhưng Long anh vẫn chưa về.
Nó nhìn ra phía đường lớn, nơi dòng xe vẫn lao đi vun vút. Mọi khi, Long em nhớ giờ này anh nó đã về đến nhà. Dù mệt mỏi, lưng áo Long anh ướt đẫm mồ hôi, nhưng khi thấy em trai, cậu luôn cười:
— "Nay có gì ăn không nhóc?"
Vậy mà hôm nay, không thấy anh đâu.
Long em bồn chồn, hết đứng lại ngồi. Nó ngó nghiêng ra đường, tim bắt đầu đập nhanh hơn. Một cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực bé nhỏ.
Nó gắng kiên nhẫn, tự trấn an mình: "Anh Long chắc bị khách giữ lại lâu hơn thôi..."
Nhưng chờ mãi, chờ mãi, bóng dáng thân quen vẫn không xuất hiện.
Nước trong nồi đã cạn đi vì sôi quá lâu. Gió từ con sông thổi qua, thoang thoảng nồng nồng mùi hóa chất lẫn mùi cống rãnh làm đôi mắt Long em cay xè.
Chợt có tiếng người lao xao ở đầu cầu. Một nhóm người tụ tập, nói chuyện xôn xao.
— "Tai nạn nặng lắm... thằng bé ấy tội nghiệp quá!"
Long em bỗng run lên. Một linh cảm khủng khiếp chạy dọc sống lưng nó. Nó chạy thật nhanh về phía đám đông, chen lấn giữa những người lớn.
Rồi nó thấy.
Giữa đường, một chiếc xe hơi bóng loáng bị vây quanh. Trên mặt đường, máu loang đỏ. Và giữa vũng máu ấy, một hình dáng quen thuộc nằm bất động.
Là anh Long. Anh Thăng Long của em Kim Long đây mà!!...
Mắt Long em trợn trừng, môi mấp máy không thốt nổi lời nào. Cả thế giới như sụp đổ.
Một cô gái trẻ, dáng vẻ giàu sang, trên người lấp lánh kim cương và bạch kim (!) đứng gần đó với gương mặt tái mét. Cô ta đang run rẩy nói chuyện với cảnh sát. Người ta bảo cô ta mới tập lái, chưa quen xe lẫn quen đường, mất lái nên tông vào một cậu bé đang băng qua đường đúng luật khi đèn xanh!
Cậu bé đó chính là Long anh .
Ai đó để nhẹ bàn tay lên vai Long em , giọng nói đau buồn:
— "Cháu là em trai thằng bé đó à? Tội nghiệp quá !..."
Nhưng Long em chẳng nghe thấy gì nữa. Trong đầu nó chỉ còn những hình ảnh mơ hồ về anh trai – người đã luôn bảo vệ nó, luôn nhịn ăn nhường bớt phần cho nó, luôn cười dù có cực khổ đến đâu.
Vậy mà giờ đây, anh nó nằm đó, bất động, mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy.
Long em không can đảm hiện diện nơi đó nữa, nó lê bước về gầm cầu trong vô thức. Nó lờ mờ đoán ra sáng mai thế nào bác tổ trưởng tổ dân phố cũng tìm nó. Mọi chuyện để mọi người làm gì thì làm, đứa nhỏ mười tuổi đầu như nó còn biết làm gì trong tình huống này!? Chỉ biết rằng từ đêm nay, nó không còn chi nữa. Không còn anh trai. Không còn gia đình. Chỉ còn mình nó với màn đêm cô quạnh.
Gió lạnh buốt, nhưng nó chẳng buồn kéo chiếc chiếu rách lại. Nó nhìn xuống hai gói mì tôm còn nguyên trên nền đất. Bất giác, nó xé ra, sắp từng sợi mì thành một con rồng.
"Anh nói sau này hai anh em có ngôi nhà nhỏ, anh sẽ vẽ con rồng lên tường, hai đứa cùng tên Long, long là rồng đó mà…"
Nó cẩn thận xếp những sợi mì, cố gắng tạo nên hình thù uốn lượn của con rồng. Nhưng tay nó run, vài sợi mì rơi vãi… . Cuối cùng, nó ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc nức nở.
Một cơn gió mạnh thổi qua. Nó cầm luôn tô đựng mì, nhoài người ra mé sông. Không suy nghĩ, nó đổ hết mì xuống dòng nước.
Mì tôm rơi xuống, thấm nước, mềm nhão ra. Hình con rồng tan biến dần, hòa vào dòng nước vốn ô nhiễm đục ngầu.
Những sợi mì chìm dần, trôi đi rồi biến mất giống như anh nó… Giống như tất cả những gì nó từng có… , cả những ước mơ dù đơn sơ nhất của hai anh em… .
Nó nhủ thầm, rồi em sẽ cố gắng có một căn nhà nhỏ, thật nhỏ cũng được. Em sẽ có nơi để thờ ông bà nội, thờ ba và… anh ! Em sẽ vẽ con rồng lên tường nhà như anh đã từng nói: tên hai anh em mình là Long là… rồng … .
Nước mắt Long em lăn dài trên hai má, rơi xuống hòa lẫn cùng dòng nước lạnh lùng cuồn cuộn trôi đi vô tận./.
HUỲNH VĂN HUÊ (10-2024. Giáp Thìn )