![]() |
NGÀY XƯA HOÀNG THỊ.
Ca khúc " Ngày Xưa Hoàng Thị" của Phạm Duy được phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của Phạm Thiên Thư
bài thơ ấy đọc một lần thấy hay và buồn, nhưng khi đọc nhiều lần thì thấy hình ảnh mình trong đó.
Tôi đến với "Ngày Xưa Hoàng Thị "không phải bằng âm nhạc trước, mà bằng thơ của Phạm Thiên Thư. Những câu chữ giản dị như bước chân học trò:
“Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ…”
Chỉ vậy thôi mà mở ra cả một bầu trời tuổi trẻ. Không có lời tỏ tình. Không có một lần nắm tay. Chỉ có một người đi trước và một người lẽo đẽo theo sau. Cái đẹp của bài thơ nằm ở sự ngập ngừng. Cái buồn của bài thơ là không ai dám nói điều mình muốn nói.
Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là chuyện của người xưa. Cho đến khi tôi nhận ra mình cũng đã sống một “Ngày Xưa” như thế.
Tôi học ở trường trung học Lý Thường Kiệt, mỗi buổi chiều tan học tôi đứng chờ em. Không phải đứng xa nhìn theo như chàng trai trong thơ. Tôi đứng ngay cổng trường, giả vờ buộc lại dây giày hay chỉnh cái cặp, để khi em bước ra thì có thể đi chung trên con đường quen thuộc.
Con đường ấy cũng có nắng vàng và những cơn mưa bất chợt.
Có hôm trời mưa. Hai đứa trú dưới mái hiên lớp học. Mưa rơi lộp bộp xuống sân, nước bắn lên thành từng vòng tròn nhỏ. Em đứng sát bên tôi. Bàn tay em đặt hờ lên thành cửa sổ. Tôi muốn nắm lấy bàn tay ấy. Chỉ cần một lần thôi, tôi ngập ngừng. Tim đập nhanh hơn cả tiếng mưa. Cuối cùng, tôi lại thôi. Chúng tôi chỉ im lặng nhìn ra khoảng sân trắng xóa.
Đọc đến câu:
“Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng”
tôi ngỡ ngàng. Hóa ra mình cũng từng “ngập ngừng” như thế.
Có buổi trưa trời mưa lớn. Tôi cứ đạp xe cạnh em dưới cơn mưa dài dằng dặc. Nước mưa làm tóc em ướt, dính vào má. Tôi lạnh run mà lòng lại ấm. Lúc ấy tôi hiểu vì sao trong thơ có câu “Mưa nhẹ bâng khuâng”. Mưa không chỉ ướt áo, mưa còn làm lòng người xao xuyến.
Có hôm tôi đến nhà em cùng học bài, em cho tôi ly chè thơm mùi nước cốt dừa và tôi ở lại ăn buổi cơm cùng gia đình em. Bữa cơm đơn sơ mà tôi thấy mình như đã bước vào một mái nhà tương lai. Tôi ngồi ăn mà nghe tim mình rộn rã.
Nhưng tuổi học trò thường không giữ được những ước mơ ban đầu .
Sau năm đó, tôi vào đại học. Chúng tôi chia tay không ai dám nói hết lòng mình,cho dù là một lời hứa hẹn. Tôi nghĩ bốn năm đại học không dài. Nhưng đời người thì dài hơn bốn năm rất nhiều.
Em đi lấy chồng.
Tin ấy đến nhẹ như một cơn gió, nhưng đã làm lòng tôi chết lặng . Tôi không trách em. Tôi chỉ trách mình đã không một lần nói rõ. Nếu ngày đó tôi nắm lấy tay em dưới mưa, liệu mọi chuyện có khác?
Trong bài thơ, mười năm sau, người xưa tình cờ trở lại:
“Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây…”
Còn tôi, tôi chưa từng có một lần gặp lại em như thế. Chỉ có những lần đi ngang con đường cũ, thấy nắng vẫn vàng mà lòng mình thì đã khác.
Cảm nhận "Ngày Xưa Hoàng Thị" tôi hiểu vì sao bài thơ sống mãi. Nó không chỉ kể chuyện của một cô gái tên Ngọ. Nó kể về tất cả những mối tình đầu không trọn vẹn. Về những bàn tay không kịp nắm. Về những lời không dám nói.
Người ta thường nhớ tình đầu không phải vì đó là mối tình đẹp nhất, mà vì đó là lần đầu trái tim biết thổn thức !
Đến bây giờ, mỗi khi nghe lại giai điệu bài hát năm xưa, tôi vẫn thấy mình của tuổi mười tám đứng dưới mái trường , tay run run mà không dám chạm vào tay em.
Có lẽ, trong mỗi chúng ta đều có một “Hoàng Thị” của riêng mình.
Và có những ký ức đẹp, dù đã đi qua , nhưng vẫn còn mãi mãi trong trái tim ta.
Bài thơ
Ngày Xưa Hoàng Thị
( Thi sĩ: Phạm Thiên Thư)
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng
Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài
Anh đi theo hoài
Gót giày thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng
Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn
Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng
Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở
Thương ơi! Vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ
Hè sang Phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau ,
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa mau...
Tưởng đã phai mầu
Đường chiều hoa cỏ
Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng
Đời như biển động
Xóa dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ
Phố ơi! Muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời.
Tình ơi! Tình ơi!
LÊ VĂN THÔNG.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét