Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

Hồi ức : TẾT QUÊ NỘI - Nhất Chi Mai.

 


TẾT QUÊ NỘI. 

Ngày đó, nhà tui nghèo lắm. Nghèo đến mức Tết trở thành quá đắt đỏ cho cả bảy người ăn Tết cùng nhau. Đưa ông Táo xong, sáng hôm sau, ba má tui tống tiễn cả một đàn chim non về quê nội trú đông.  Thế là bốn “tiểu quỷ” của gia đình bảy miệng ăn lại khăn gói lên đường chịu sự cai trị của nội suốt mấy ngày xuân. 

Nhà nội hồi đó cũng không dư dả gì, nhưng Tết thì vẫn phải ra Tết. Ba ngày đầu năm, bàn thờ lúc nào cũng có rượu, có trà, có bánh mứt. Ngoài sân có  đàn vịt đẻ sẵn sàng làm hậu phương cho mấy mâm cơm tươm tất. Nội tui tin lắm vào chữ “đủ đầy”. Nội nói, đầu năm mà tròn trịa thì cả năm mới yên ổn, no ấm được. Vì tin, nên kiêng. Kiêng giặt giũ mấy ngày Tết, sợ cả năm phải lom khom bên thau nước. Tui lúc đó còn nhỏ, nghe mà ngơ ngác: đồ mặc rồi không giặt thì biết làm sao? Chuyện đem đồ ra tiệm giặt, với tui hồi đó, xa xỉ như một giấc mơ. 

Về quê, chị em tui được thả về với thiên nhiên, sống hoang dã đúng nghĩa. Ban ngày tát đập, bắt cá, chiều lội ruộng mò cua, tối theo đám con nít trong xóm đi bắt chuột. Khi thì mót lúa, lúc lại hái bần ven sông. Cả một kho tàng trò chơi và thức ăn mà con nít Sài Gòn như tui khó lòng tưởng tượng nổi. Tuổi thơ lúc đó không có lịch hẹn, không có đồng hồ, chỉ có mặt trời lặn là tín hiệu trở về nhà. 

Nhưng hấp dẫn nhất, vẫn là mấy cái bao lì xì đỏ au. Nhỏ nhỏ vậy mà có võ. Góp từng đồng lẻ, tích tiểu thành đại, cuối Tết tui cũng có một khoản kha khá. Mang về Sài Gòn, đổi thành mấy cuốn truyện tranh và con búp bê đã ngắm nghía suốt cả năm trời. Hạnh phúc khi đó đơn sơ đến lạ, mà sao nhớ hoài không cũ. 

Hơn năm mươi năm trôi qua, ký ức ấy vẫn nằm yên một chỗ trong tui, không phai, không nhòe. Tui đi xa nửa vòng trái đất, mang theo cả mùi rơm rạ, mùi bánh Tết, mang theo cái ngu ngơ của tuổi mới lớn ngày nào. Ngày xưa chỉ mong mau lớn để được tự quyết đời mình. Còn bây giờ, lại thèm được bé lại, được chui vào vòng tay má, nghe má la rầy mà thấy lòng yên ổn. 

Thời gian như chuyến tàu không chờ ai. Nó cứ lăn bánh, kéo tui đi qua hết ga này đến ga khác. May mắn thay, đến tuổi này vẫn còn chỗ ngồi bên cửa sổ để ngắm bình minh, âu cũng đã là một phần thưởng lớn. Ngoảnh mặt lại, chỉ còn hơn ba tuần nữa là Tết Nguyên Đán. Năm con ngựa, cũng là năm tuổi của tui. 

Ngựa ơi, cứ phi đi, nhưng nhớ giữ thăng bằng. Sáu mươi năm lăn lộn với đời rồi, không biết còn chạy nổi bao xa. Nhưng thôi, còn đi được ngày nào, thì cứ đi cho trọn ngày đó.

NHẤT CHI MAI.

21/01/2026

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét