MÁI TÓC.
Có những điều trong tình yêu tưởng như rất nhỏ, nhỏ đến mức người ta nghĩ rằng chỉ cần nhường nhau một chút là xong. Như chuyện một mái tóc dài hay ngắn. Nhưng đôi khi, chính những điều nhỏ ấy lại chạm vào phần sâu nhất của lòng người, nơi mỗi người giữ cho riêng mình một lý do không dễ nói ra.
Anna không thích Joe để tóc dài. Cô bảo đàn ông thì nên gọn gàng, còn tóc dài là để cho phụ nữ. Joe chỉ cười, lắc đầu. Anh thấy mình vẫn vậy, vẫn là người đàn ông yêu cô, vẫn quan tâm, vẫn tử tế. Chỉ có mái tóc là dài thêm từng ngày, còn anh thì không hề đổi khác.
Họ tranh luận, rồi mệt mỏi. Tóc Joe dài dần lên, còn sự đồng cảm giữa hai người thì lặng lẽ ngắn lại. Khi tóc chạm qua mang tai, họ chia tay. Không ai đúng, cũng chẳng ai sai. Chỉ là cả hai đều chưa hiểu hết điều người kia đang giữ trong lòng.
Joe buồn, nhưng anh vẫn để tóc dài. Dường như anh yêu mái tóc ấy hơn bao giờ hết, như thể nó đang mang một ý nghĩa riêng mà anh chưa sẵn sàng chia sẻ. Còn Anna, sau chia tay, mới nhận ra mình không thể yêu một người chỉ bằng vẻ ngoài. Cô gặp những người đàn ông khác, tóc ngắn, chỉnh tề, nhưng không ai khiến cô thấy bình yên như Joe.
Cô không gặp anh, nhưng vẫn dõi theo. Mái tóc ngày nào giờ đã dài quá vai, được cột gọn gàng phía sau lưng, theo anh đến văn phòng mỗi sáng. Mọi thứ trôi đi trong im lặng, cho đến một ngày Joe gọi cho cô, giọng nhẹ như chưa từng có khoảng cách:
— Em có muốn đi cùng anh đến nơi cắt tóc không?
Anna đến rất nhanh. Cô nghĩ, cuối cùng thì anh cũng chiều theo cô. Nhưng Joe không đưa cô đến tiệm hớt tóc quen thuộc. Anh đưa cô đến một nơi làm tóc giả. Anna đứng lặng nhìn từng lọn tóc rơi xuống, và nghe anh kể về mẹ mình — người đã mất hết mái tóc sau những đợt hóa trị. Mái tóc anh để dài suốt những năm qua, hóa ra là để dành cho mẹ.
Anna không nói được lời nào. Nước mắt rơi rất khẽ.
Lúc ấy, cô mới hiểu rằng có những sợi tóc dài ra không phải để làm đẹp, mà để nối dài yêu thương. Có những điều trong tình yêu, nếu chưa kịp hiểu, ta dễ đánh mất nhau chỉ vì một khác biệt rất nhỏ.
Ngoài kia, tóc rơi nhẹ xuống nền nhà.
Sợi vắn, sợi dài.
Và trong khoảng lặng ấy, lòng người chợt dịu lại.
( Lê Văn Thông sưu tầm và viết lại . )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét