Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

Hồi ức : THƯƠNG THƯƠNG NÉT CHỮ... - Nam Phan.

 



THƯƠNG THƯƠNG NÉT CHỮ HỌC TRÒ. 

Thời tiểu học, sau thời gian viết chữ bằng viết chì, là đến thời gian viết chữ bằng viết lá tre. Mỗi lần đến lớp, phải mang theo một bình mực nhỏ, mỗi lần viết phải chấm vào bình, viết được vài chữ lại chấm tiếp. Mỗi lần mình đi học về là tay chân mặt mũi áo quần của mình đều lấm lem mực. Lớn lên một chút thì có viết mực ruột mềm, bơm mực trước ở nhà, nên không còn cảnh vô tình làm đổ bình mực lấm lem cả mặt bàn và sách vở nữa. Mực thì mình tự pha bằng cách cho cục mực mua ngoài chợ vô nước nóng. Có lần, nghe theo lời một bạn gái trong lớp,  mình thử lấy trái mồng tơi về pha thành mực tím để viết chung với bạn, nhưng chữ viết bằng mực mồng tơi thì lại rất lợt, mà thời đó viết chữ trên giấy đen ố vàng, không đọc được chữ, nên rồi chuyện mực tím mồng tơi cũng không thành.


Thời đó một vài bạn nhà khá giả mua được cây viết Hero huyền thoại, còn mình và những bạn khác thì chỉ là cây viết mực bình thường. Có lần một bạn mua được cây viết Hero rất đẹp, bạn cho cả nhóm viết thử, đúng là tiền nào của nấy, cảm giác cầm viết Hero khác hẳn cây viết thường của mình. Éo le, ngay trong hôm đó, sau giờ ra chơi, cây viết Hero của bạn bị mất, mình và những bạn trong nhóm nằm trong diện tình nghi. Tiếp theo là màn kiểm tra cặp xem ai lấy trộm viết Hero của bạn, dĩ nhiên cây viết đó không nằm trong cặp của mình. Chỉ là một chút ấm ức tuổi học trò, nhưng mình bắt đầu hiểu ra, những người nghèo thường dễ bị nghi ngờ nhất. Kể từ đó, thấy ai có đồ đạc gì quý giá là mình tránh xa để khỏi bị vạ lây, và những chổ nào có camera an ninh, mình luôn tìm cách đứng ở vị trí mà camera thấy mình rõ nhất.


Lên cấp 3, cuối cùng thì mình cũng có được cây viết Hero cho riêng mình, nhưng bài vở cấp 3 khá nhiều nên mình không còn nắn nót viết cho đẹp như thời cấp 2 nữa, và Hero hay không phải Hero cũng không còn quan trọng nữa. Thời đó, áo trắng học trò của mình may bằng vải kate thường nên hay bị ngả vàng. Mỗi lần giặt áo, trong lần xả nước sau cùng, mình nhỏ vô vài giọt mực, khi thì mực tím, khi thì mực xanh, vậy là áo trắng của mình có vẻ như trắng hơn và mới hơn một chút. Quê nghèo, nhiều bạn cũng chỉ có đúng một cái áo trắng để mặc đi học như mình, đi học về phải giặt ngay để kịp khô cho ngày mai. Bởi vậy, vài giọt mực trong nước xả cũng đem lại chút niềm vui nho nhỏ. Con trai thì không sao, chỉ tội nghiệp mấy bạn gái, đang tuổi cần ăn diện, mà cũng chỉ có duy nhất một cái áo trắng để mặc đi học.


Thời cấp 3, mình có một người bạn có ngón tay dài và viết chữ nghiêng nghiêng khá đẹp. Cả bạn và mình thường hay vô tư giúp người khác mà không suy tính thiệt hơn. Có lần để giúp mình có học bổng dành riêng cho đoàn viên, bạn vô tư xé giấy tập viết luôn cho mình cái đơn xin vào đoàn. Nhìn bạn cắm cúi viết, mình chợt nghĩ, mình đã làm chuyện ăn cơm nhà vác ngà voi, còn bạn thì muốn vác luôn cả con voi. Đầu năm lớp 12, mình nói với bạn mình đã chọn Hóa, bạn còn phân vân giữa Điện và Hóa, nói là sẽ trả lời mình sau. Nhưng rồi bạn không bao giờ trả lời mình nữa, một ngày đầu tháng 10, bọn mình đi hái hoa sứ kết vòng hoa tiễn bạn về trời. Bài kiểm tra cuối cùng bạn chưa kịp biết điểm, mình giữ lại làm kỷ niệm. Theo thời gian, màu giấy đã úa vàng, nhưng nét chữ nghiêng nghiêng của bạn vẫn còn đó.


Cuối năm cấp 3, có một bạn lớp dưới tặng mình một cây viết Hero, mình để dành để vô đại học sẽ viết. Nhưng vô đại học, thầy cô giảng bài nhanh quá, viết bài không kịp, nên mình toàn dùng viết bi, và chữ của mình ngày càng xấu theo thời gian. Lúc đó mình mới hiểu vì sao ngày xưa thầy cô không cho học trò sử dụng viết bi. Thật ra giữa Saigon hoa lệ, ít ai còn sử dụng viết mực như thời học sinh. Những lúc có thời gian, mình thường tranh thủ đạp xe chạy một vòng, đôi khi nhắm mắt lại để phân biệt mùi Chợ Lớn với mùi Saigon. Có lần ghé Bưu điện Thành phố, bất chợt thấy một bác viết thư thuê ngồi cặm cụi viết ở một góc, và bác vẫn còn dùng viết mực. Tính lại nói chuyện với bác nhưng khách hàng của bác đông quá, nên mình chỉ đứng nhìn, lặng lẽ ngắm biết bao nhiêu nổi niềm của nhân thế được gửi vào những nét mực kia. 


Mấy mươi năm vật đổi sao dời, máy tính trở nên quá thông dụng, bàn tay năm ngón kiêu sa của thế nhân hầu như ít khi cầm viết, mà chủ yếu dùng để gõ bàn phím. Đến khi điện thoại thông minh xuất hiện, kể cả viết bi cũng ít được sử dụng, nói chi đến viết mực. Cần gì thì gõ note trên điện thoại, gửi tin nhắn cho nhanh, hoặc có thể ghi âm luôn rồi từ từ nghe lại sau cho tiện. Ngay cả ký tên thì vẫn có thể dùng luôn cả chữ ký điện tử cho nhanh, cần gì phải dùng viết để ký. Ngày xưa, những bạn gái dễ thương của mình thỉnh thoảng cũng nhận được những lá thư tình của tuổi ngây thơ vụng dại trên giấy học trò. Có những lá thư không ghi tên người gửi, tụi mình nhìn nét chữ để đoán người viết là ai. Không biết học trò giờ này còn ai viết thư tình trên giấy nữa không, có lẽ là không…

NAM PHAN.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét