Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Cuộc sống: CON ĐƯỜNG DẪN TÔI... - Lê Văn Thông.




 Con đường dẫn tôi đến trường Đại học

Tôi từng có một mối tình đầu trong veo như nắng sớm. Em học lớp kế bên, mái tóc đen dài và đôi mắt biếc buồn. Sáng thứ hai tuần nào, trong buổi chào cờ, tôi cũng tìm em giữa hàng dài áo trắng. Khi ánh mắt em chạm vào tôi, nụ cười em khẽ nở — thế là ngày hôm ấy, với tôi, đã đủ vui.

Cuối năm đó, tôi nộp đơn thi vào Đại học. Em cười, nửa đùa nửa thật:

— Anh mà thi đậu, em… phục lắm!

Câu nói ấy trở thành lời hẹn không thành, mà tôi mang theo suốt những tháng ngày sau này.

Trước ngày thi, nhà tôi không có lấy một đồng.Tôi nghĩ sẽ bỏ cuộc , rất mai chiều hôm đó có người đến lấy sổ mua  nhu yếu phẩm trả năm đồng. Tôi rất mừng vì có tiền để đi thi.Tôi để lại cho các em ba đồng, giữ lại hai đồng, mang theo thêm hai ký gạo mà dì hàng xóm dúi cho. Khuya ấy, tôi đạp xe đi thi.

Đến trạm gác đầu làng, họ giữ lại vì tôi mang gạo. Tôi chìa phiếu báo danh mà họ vẫn không cho qua. May có người trong nhóm nhận ra tôi, nói: “Cho nó đi, mai nó thi đại học.”

Những ân tình của mọi người, đã giúp tôi năm đồng và 2kg gạo và một lời nói cho nó đi tôi mang theo suốt đời.

Tôi đạp xe đến Hóc Môn và gửi xe ở đó và đón xe đò  đi về Sai Gòn , đến ngã tư Bảy Hiền không có xe buýt nên tôi đi bộ đến Trường Đại học Sư phạm trên đường Trương Minh Giảng (nay là Lê Văn Sĩ). Trời còn tối, gió sớm lạnh buốt, mà tôi vẫn thấy lòng ấm vì giấc mơ sắp đến gần.

Thi xong buổi đầu, tôi mới sực nhớ mình chưa có chỗ ở, trong túi chỉ còn vài đồng lẻ. Rất may, tôi gặp người bạn cũ — con của chủ nhà nơi tôi từng làm công. Nhờ nó, tôi có chỗ ăn ở suốt mấy ngày thi, có bữa cơm nóng và tiếng nói thân quen giữa Sài Gòn xa lạ.

Vài tháng sau, giấy báo trúng tuyển gửi về. Tôi cầm tờ giấy mà tay run run. Má tôi thì buôn bán xa chỉ có  ngoại ở nhà ,tôi cho  ngoại hay tin tôi đậu đại học khi nghe tin vai ngoại run run hai hàng nước mắt chảy dài... ngoại chỉ nói một câu "Tội nghiệp cháu của bà"..tôi không bao giờ quên những hình ảnh và lời nói của ngoại ngày hôm đó tôi biết những ngày sắp tới tôi phải làm sao ? tôi nên lên Sài Gòn học hay ở lại phụ giúp gia đình trong lòng vui thì ít, lo thì nhiều. Thằng em kế nói với tôi: anh Hai nên đi học tiếp cả gia đình mình kỳ vọng vào anh còn việc ở nhà để em phụ má và chăm sóc những đứa em còn nhỏ ...

Ngày lên Sài Gòn nhập học, tôi đứng bên con đường làng, nhìn lại mái  nhà cũ,  khi xe qua khu nhà em .Tôi không kịp nói lời tạm biệt. Chỉ biết thì thầm:

Tạm biệt người con gái tôi thương. Tạm biệt miền quê nghèo đã nuôi tôi lớn bằng những bữa cơm kho quẹt, bằng tiếng mẹ thở dài trong đêm.

Năm đầu đại học, tôi đi dạy kèm để có tiền trang trải. Tiền học bổng sinh viên Sư phạm  — hai mươi hai đồng và mười sáu ký gạo — đủ sống, nhưng tôi vẫn gói ghém gửi thêm về cho các em. Má tôi khi ấy buôn bán xa, ở nhà chỉ còn mấy đứa nhỏ ngóng tin anh hai.

Con đường dẫn tôi đến trường đại học không chỉ là con đường đất đỏ năm nào, mà là con đường của lòng kiên nhẫn, của thương yêu và trách nhiệm.

Con đường ấy có mồ hôi, có nước mắt, có cả nụ cười của cô gái tôi từng thương — như ánh sáng nhỏ soi vào một thời tuổi trẻ nhiều thiếu thốn mà đầy hy vọng.

(Lê Văn Thông.)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét