Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Tản mạn : LOVE STORY - ... - Lê Văn Thông.7

 



LOVE STORY – Chút mộng ngày xưa .

Khoảng năm 1970, Sài Gòn vẫn còn hiền như một bài hát cũ. Buổi chiều nào cũng có gió thổi qua hàng me, tiếng rao “Ai bánh mì nóng đây!” vang lên len lỏi giữa dòng xe lam lạch cạch. Tôi ngồi trong chiếc xe lam nhỏ, lòng nôn nao như đứa trẻ sắp được đi hội, tay cầm tấm vé xem Love Story ở rạp Rex trên đường Nguyễn Huệ – rạp chiếu phim sang trọng và đông nhất thành phố thuở ấy.

Trước cổng rạp, mùi bắp rang  thơm nức hòa lẫn với tiếng cười nói rộn ràng. Khi đèn trong rạp tắt dần, cả không gian chìm trong một thứ yên lặng rất đẹp. Trên màn ảnh, Oliver Barrett và Jennifer Cavilleri hiện ra, trẻ trung, trong veo như những giấc mơ đầu đời. Tiếng nhạc Where Do I Begin? vang lên, mềm mại và buồn đến nao lòng. Tôi nhớ rõ, khi Jennifer khẽ nói lời cuối, cả rạp lặng đi. Ai đó khẽ sụt sùi, và tôi cũng thấy mắt mình cay xè.

“Yêu là không bao giờ phải nói lời hối tiếc.”

Câu thoại ấy, tôi đã đem theo suốt cả tuổi trẻ. Khi còn trẻ, tôi nghĩ đó là lời nói cho qua trong cơn xúc động. Sau này, khi đã đi qua đủ vui buồn, mới hiểu: thật lòng yêu ai, thì dù chia tay, cũng chẳng có gì để hối tiếc – chỉ còn lại một khoảng nhớ dịu dàng trong tim.

Giờ đây, rạp Rex của năm ấy đã không còn. Con đường Nguyễn Huệ đã khoác lên mình ánh đèn rực rỡ, dòng người tấp nập đi qua, chẳng ai còn nhớ nơi đó từng là chốn thanh xuân của bao trái tim mộng mơ. Nhưng trong ký ức tôi, vẫn còn nguyên hình ảnh buổi chiều Sài Gòn xưa: mùi cà phê sữa từ quán góc phố, tiếng rao bánh bò bông, tiếng xe lam xình xịch chạy ngang qua, và một cậu trai trẻ đang ngồi trong rạp tối, lặng lẽ rơi nước mắt cho một mối tình trên phim.

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Ryan O’Neal và Ali MacGraw – đôi tình nhân của màn bạc – nay đã ngoài bảy mươi. Còn tôi, mỗi lần giai điệu Love Story bất chợt vang lên, lòng lại khẽ se lại. Vẫn thấy mình ngồi nơi hàng ghế cuối rạp, bên cạnh những khuôn mặt tuổi đôi mươi bâng khuâng, giữa ánh đèn vàng nhạt và hơi lạnh của máy lạnh xưa.

Thanh xuân, rốt cuộc cũng như một cuốn phim cũ. Có thể phai màu theo năm tháng, nhưng chỉ cần một bản nhạc, một câu thoại, hay mùi bắp rang thoảng qua... là tất cả lại sống dậy, nguyên vẹn như chưa từng mất đi.

Và tôi mỉm cười – vì có lẽ, ký ức đẹp nhất trong đời, chính là những điều ta đã từng khóc vì nó.

(Lê Văn Thông)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét