Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Cuộc sống : LÁ THƯ CỦA... - Lê Văn Thông.

 



Lá Thư Của Người Cha Năm Ấy


Năm 1991, tôi dạy luyện thi đại học ở trung tâm CADASA, số 20 Ngô Thời Nhiệm. Khi đó Sài Gòn còn yên bình, đường xá thưa thớt, những tán me hai bên vẫn đong đưa trong gió, rải xuống lòng đường bao nhiêu chiếc lá úa vàng như vết chân của thời gian. Chiều nào cũng vậy, tôi đi xe đến trung tâm, nghe tiếng ve sầu trên cao hòa cùng tiếng guốc, tiếng cười của đám học trò tuổi mười tám.

Giữa dòng người ấy, có một bóng dáng khiến tôi chẳng thể quên — một người cha gầy gò, quần áo bạc màu, tay ôm túi vải nhỏ, đứng chờ ở góc cổng trung tâm. Bác từ quê lên thăm con trai, đứa con đang ôn thi đại học trong lớp tôi dạy. Bác ít nói, hiền hậu, giọng miền Tây nghe mộc mạc mà chân tình.

Một buổi chiều, trong lúc chờ con, bác ngồi trò chuyện với tôi ở quán cà phê bên cạnh Trung tâm . Bác kể, nhà nghèo, ruộng ít, mấy chị em gái đành nghỉ học để nhường phần cho thằng út.

— “Nó học giỏi, thầy à. Ở nhà má nó cứ nói ráng cho nó học tới nơi tới chốn. Mình nghèo, chỉ mong nó thoát khỏi ruộng đồng...”

Bác nói rồi cười, nụ cười hiền mà buồn đến lạ. Tôi nhìn đôi bàn tay chai sạn của bác, tự nhiên thấy lòng rưng rưng. Hình ảnh ấy, sao giống cha tôi năm xưa đến thế — cái dáng người còng lưng dưới nắng, bàn tay đen sạm, suốt đời chỉ biết lặng lẽ làm lụng cho con được đến trường.

Một hôm, bác nhờ tôi chuyển cho cậu con trai một lá thư. Phong bì nhăn nhúm, góc còn dính chút đất khô. Tôi mở ra xem sơ rồi gấp lại, chỉ kịp thấy những dòng chữ nghiêng ngả:

“Con iu thươn của ba. Chìu hum qua ba kêu người báng cong heo để có tiềng gửi cho con. Con nhớ nhà khôn? Cả nhà nhớ con nhìu lắm, cố học nge. Khi nào mùa màn xon, ba má sẽ ra thăm con.”

Chỉ vỏn vẹn mấy dòng, sai chính tả gần hết, nhưng lòng tôi như có gì nghẹn lại. Tôi đưa thư cho cậu học trò, cậu nhận bằng hai tay, mắt đỏ hoe, khẽ nói “Con cám ơn thầy” rồi cúi đầu thật thấp. Hôm ấy, tôi đứng nhìn mãi cái dáng nhỏ bé của em  giữa sân trường, thấy lòng mình lẫn lộn thương yêu và xót xa.

Nhiều năm sau, khi trung tâm Carasa đã đổi tên, tôi tình cờ gặp lại cậu học trò năm ấy. Cậu đã là một kỹ sư, dáng người chững chạc nhưng nụ cười vẫn hiền như xưa. Cậu mời tôi ly cà phê, giữa quán nhỏ nhìn ra hàng me già năm cũ.

Cậu kể, năm đó đậu đại học, nhưng chưa kịp báo tin thì cha mất vì tai nạn trong ruộng. Lá thư mà cha gửi vẫn còn giữ nguyên, giấy đã ố vàng, góc thư vẫn dính một vệt bùn khô.

— “Thầy biết không, mỗi lần con thấy mệt, con lại đọc lá thư ấy. Dù sai chữ, nhưng nó đúng hết những gì con cần — đúng bằng cả tấm lòng của cha.”

Tôi im lặng. Gió ngoài đường vẫn thổi, lá me bay tơi tả. Cà phê nguội dần, trong lòng tôi dâng lên một nỗi nghèn nghẹn khó tả. Hóa ra, thời gian có thể làm mờ bao điều, nhưng có những tình thương vẫn ở lại, nguyên vẹn như thuở đầu.

Giờ đây, mỗi lần đứng trên bục giảng, nhìn những khuôn mặt trẻ trung tươi sáng, tôi vẫn kể cho học trò nghe câu chuyện về “lá thư sai chính tả” ấy. Tôi kể bằng tất cả niềm yêu thương, như một lời nhắc nhỏ:

Có những chữ viết sai, nhưng lại thắm đến tận trái tim người đọc.

Có những người cha không biết viết lời hay, nhưng suốt đời viết nên những trang thương yêu bằng đôi tay chai sạn của mình.

Và giữa bao điều đúng sai của cuộc đời, tôi vẫn tin — tình cha, tình mẹ chính là bài văn đẹp nhất mà ai trong chúng ta cũng đang chép dở.


( Lê Văn Thông )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét