MIỀN TÂY.
Miền Tây – nơi tôi cúi đầu thương mến
Tôi là người miền Bắc.
Sinh ra giữa đồng bằng sông Hồng, lớn lên cùng ruộng lúa, sông Đáy, tiếng ếch kêu đêm mưa - Quê Tôi Ninh Bình.
Tôi cứ nghĩ chỉ quê tôi mới hiền, mới thật, mới chịu thương chịu khó… cho đến một ngày, tôi vào Miền Tây.
Miền Tây không ồn ào như người ta kể.
Nó hiền đến mức… khiến người ta tự thấy mình thô.
Con người nơi ấy nói năng nhỏ nhẹ, thương nhau bằng chén cơm, bằng nụ cười, bằng trái dừa hái sau nhà đem tặng.
Có lần tôi ghé chợ nổi Cái Răng, được người ta mời ly cà phê đen, không đường, nhưng uống xong thấy ngọt.
Ngọt từ ánh mắt, từ tiếng “nghẹn” của cô bán hàng:
“Uống đi anh, sáng nay nước lên, ghe trôi xa, mai hổng gặp đâu nghen…”
Bữa đó, trời sông Hậu đổ mưa.
Tôi ngồi nép dưới mái lá, ăn tô bún nước lèo nóng hổi, nghe mùi sả, mùi mắm, mùi quê hương len vào từng hơi thở.
Mới hiểu, quê không chỉ có ở nơi mình sinh ra, mà còn ở nơi người ta thương mình như má thương con.
Miền Tây dạy tôi biết cười, biết chậm lại, biết rằng đôi khi hạnh phúc chỉ là chén canh chua nấu vội, là miếng cá kho tộ chan cơm trắng giữa tiếng mưa rơi.
Dạy tôi hiểu rằng, người miền Nam không cần nói đạo lý — họ sống đạo lý bằng cách sống thật, thương thật.
Giờ, mỗi khi nghe tiếng ai đó cười “dzìa đi, Nhậu Ní ơi .."
tôi lại thấy lòng mình như có dòng sông chảy qua.
Một dòng sông mang theo tiếng hò, mùi lúa mới, vị mắm kho, và tình người Nam Bộ.
Người miền Bắc như tôi, nợ miền Tây một lời cảm ơn — vì ở nơi đó, tôi thấy Việt Nam mình hiền nhất, thật nhất, và đáng yêu nhất.
ĐỊNH ĐỨC ĐOÀN (FB)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét