CON NGỰA “HỒNG TÂM” ( phần 1 )
Ngày ấy, ở một vương quốc nằm giữa những đồng bằng xanh ngát và những dãy núi trùng điệp, có một vị vua trị vì đã nhiều năm.
Nhà vua vốn là người cẩn trọng, ít nói nhưng sáng suốt. Trong những năm cuối đời, sức khỏe của Người ngày một yếu. Biết mình chẳng còn sống được bao lâu, nhà vua cho gọi các đại thần thân tín vào cung, căn dặn từng việc lớn nhỏ của triều đình, đặc biệt là chuyện truyền ngôi cho vị thế tử còn đang ở tuổi thiếu niên.
Ngoài giang sơn, ngai vàng và kho báu của hoàng gia, nhà vua còn có một thứ mà Người đặc biệt yêu quý.
Đó là một con ngựa non.
Bộ lông nó có màu trắng hồng nhạt, ngay giữa cái ngực rộng nở nang có một vệt hình trái tim hồng rất rõ. Đôi mắt nó trong veo, lanh lợi; bốn chân khỏe khoắn thon dài,tất cả đã cho thấy dáng vóc của một chiến mã sau này. Nhà vua đặt tên cho nó là Hồng Tâm.
Người thường bảo các quan:
“Ngựa này còn non, nhưng tâm tính rất khác thường. Nó thông minh, gan dạ và có nghĩa.”
Chẳng ai hiểu vì sao nhà vua lại nói một con ngựa có “nghĩa”.
Nhưng nhà vua chỉ cười.
Rồi một ngày, tiếng chuông, tiếng trống báo tang vang dài khắp kinh thành.
Vua cha băng hà.
Cả hoàng cung như chìm trong màu tang trắng.
Theo di chiếu, vị thế tử lên ngôi.
Tân vương còn quá trẻ. Khuôn mặt vẫn còn nét ngây thơ của tuổi thiếu niên, nhưng trên người đã khoác long bào thay tiên đế gánh vác sơn hà. Từ ngày bước lên ngai vàng, tân vương mới hiểu rằng ngồi trên ngai cao chưa chắc đã là người có quyền lực nhất.
Triều đình bắt đầu chia thành nhiều phe.
Người này tìm cách đưa phe mình vào những chức quan trọng. Người nọ ngấm ngầm kéo bè kết cánh. Những cuộc gặp gỡ kín đáo diễn ra trong phủ các đại thần. Những lời đồn đại lan từ chợ đến quán trà, từ hành lang cung điện đến tận những ngôi làng xa xôi.
Ai cũng nói mình vì xã tắc.
Ai cũng nói mình một lòng trung quân.
Nhưng phía sau những lời ấy, mỗi người đều có một toan tính riêng.
Có người muốn giữ quyền lực của phe mình.
Có người muốn đưa họ hàng vào triều.
Có người muốn nhà vua trẻ chỉ làm một vị vua trên danh nghĩa, còn việc triều chính phải do họ quyết định.
Trong lúc ấy, tân vương lại có một niềm vui rất giản dị.
Người thích Hồng Tâm.
Mỗi buổi chiều, sau khi giải quyết công việc triều đình, nhà vua thường cho gọi người coi sóc ngựa đưa Hồng Tâm vào cấm thành.
Có hôm, Người tự tay vuốt bờm nó.
Có hôm lại lấy một quả táo đưa tận miệng.
Hồng Tâm cũng rất quý chủ. Hễ nghe tiếng bước chân nhà vua là nó hí lên, giậm chân và ngoảnh đầu tìm kiếm.
Một hôm, nhà vua cho dẫn Hồng Tâm vào vườn Thượng Uyển.
Đó là khu vườn đẹp nhất trong hoàng cung. Những cây cổ thụ trăm tuổi bonsai được chăm sóc cắt tỉa cẩn thận, hoa quý được đưa từ các vùng xa về trồng. Có hồ sen, có cầu đá, có những lối đi lát đá quanh co dưới những hàng cây xanh mát.
Hồng Tâm bước vào.
Nó nhìn bên này.ngó bên kia.Rồi…một đóa hoa mẫu đơn vừa nở bị nó ngoạm mất.
Nhà vua bật cười.
“Ngươi thật là!”
Hồng Tâm nhai ngon lành, chẳng hề có vẻ biết mình vừa phạm tội.
Nhưng tai họa thật sự xảy ra khi Hồng Tâm phát hiện một luống cây quý mới trồng.
Nó bước tới.Ngửi ngửi… .
Rồi bất ngờ dùng móng trước cào xuống đất.
Một cây bị bật gốc. Rồi… hai cây.
Người làm vườn đứng gần đó tái mét mặt.
“Bệ hạ...!”
Nhà vua cười lớn:
“Thôi, thôi! Nó còn nhỏ. Trẫm bảo người trồng lại là được.”
Người làm vườn cúi đầu:
“Bẩm… xin tuân lệnh”
Nhưng chưa hết.
Một buổi khác, khi nhà vua đang đứng bên hồ sen, Hồng Tâm chạy tới bên Người. Không biết sao nó giơ một chân trước lên, vô tình chạm ngay vào vạt long bào.
Một vết bẩn hiện rõ trên long bào màu vàng.
Mấy thái giám đứng gần đó sợ đến mức không dám thở.
Nhà vua nhìn xuống.
Rồi nhìn Hồng Tâm.
Hồng Tâm cũng nhìn Người.
Hai bên nhìn nhau một lúc. Nhà vua bật cười.
“Ngươi muốn làm phản hay sao mà dám chạm lên long bào của Trẫm?”
Hồng Tâm hí lên một tiếng.
Nhà vua lại mỉm cười khi nhìn thấy một con sâu ngái xanh lè đang nằm lăn lóc trên bãi cỏ phía dưới vạt áo!!
Những chuyện ấy chẳng bao lâu đã đến tai các đại thần.
Và lần này, một số người không cười.
Một nhóm quan lại vốn đang tìm cách tạo ảnh hưởng trong triều lập tức có cớ. Họ họp kín.
Một viên quan nói:
“Việc này không thể xem thường!”
Người khác phụ họa:
“Đúng! Long bào là biểu tượng thiên tử. Một con vật mà dám giẫm lên long bào thì còn coi phép nước ra gì?”
Một viên quan vốn đã có hiềm khích với phe của nhà vua trẻ nói:
“Đây chính là dấu hiệu của việc cung đình không còn tôn nghiêm!”
Thế là một bản tấu được soạn.
Tên của nó rất đẹp:
“Trung Quân Ái Quốc Sớ.”
Trong đó có đoạn viết rằng: Hồng Tâm đã ăn hoa quý, phá cây quý, lại còn xúc phạm,giày xéo (!?) lên long bào của thiên tử. Nếu không nghiêm trị, phép nước sẽ không nghiêm , kỷ cương sẽ bị xem thường.
Họ đề nghị… bắt giữ con ngựa và cả quan quân phụ trách coi sóc ngựa để trị tội!
Thậm chí có người còn đề nghị “xử theo quốc pháp” thật nặng để làm gương.
Ngày hôm sau, bản tấu được dâng lên điện.
Nhà vua ngồi trên ngai, đọc từng dòng.
Đọc xong, Người im lặng.
Cả điện rồng im phăng phắc.
Một viên đại thần bước ra:
“Tâu bệ hạ, thần thiết nghĩ việc này liên quan đến uy nghiêm của hoàng gia. Không thể vì một con vật mà bỏ qua phép nước.”
Nhà vua nhìn ông ta.
“Ái khanh nói đúng. Có những sự việc như vậy "
Vị quan mừng thầm.
Nhưng nhà vua nói tiếp:
“Long bào của Trẫm có dơ bẩn chút thì giặt được. Cây bị Hồng Tâm dẫm thì trồng lại được. Hoa bị nó ăn thì lứa sau lại nở.”
Người ngừng một lát rồi hỏi:
“Nhưng Trẫm muốn hỏi các khanh một chuyện.”
Không ai dám lên tiếng.
“Trong thiên hạ này, có ai nhân danh ‘Trung Quân Ái Quốc’ để tranh giành chức tước, quyền lực và phe cánh hay không ?”
Cả điện im phăng phắc.
Nhà vua đặt bản tấu xuống.
“Chuyện của Hồng Tâm, Trẫm không truy cứu.”
Một viên quan vội nói:
“Nhưng bệ hạ...”
Nhà vua khoát tay.
“Đủ rồi.”
Rồi Người đứng dậy.
“Các khanh hãy lo việc nước, lo cho dân đen hãy còn khốn khó ngoài kia… . Đừng đem chuyện một con ngựa ăn vài đóa hoa mà làm thành đại sự. Nhất là nó đã chỉ dùng chân trước để hất một con sâu ngái trên vạt long bào… “
Nhà vua bước khỏi điện.
Ngoài sân, Hồng Tâm đang được người hầu dắt đi ngang qua.
Vừa thấy nhà vua, nó lập tức hí vang.
Nhà vua đến gần mỉm cười, đưa tay vuốt đầu nó.
“Đi nào, Hồng Tâm.”
Con ngựa ngoan ngoãn bước theo.
Nhưng phía sau những cánh cửa điện đang khép lại, có những ánh mắt vẫn dõi theo.
Một vài người cúi đầu.
Một vài người nghiến răng.
Và có người khẽ nói:
“Con ngựa ấy... rồi sẽ còn gây chuyện.”
Không ai biết rằng, từ giây phút ấy, Hồng Tâm đã vô tình trở thành một quân cờ trong cuộc tranh giành quyền lực của triều đình.
Còn vị vua trẻ vẫn chưa biết rằng phía trước mình không chỉ có chuyện những đóa hoa trong vườn Thượng Uyển...
Mà còn có những cơn giông bão ngầm đang âm thầm vần vũ… .( còn tiếp phần 2 ).
H.V.H (9 - 2026)