Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

Cuộc đời : TUI UỐNG NHẦM THUỐC !- Hong Khuu.

 



TUI UỐNG NHẦM THUỐC!

Có bữa ngồi coi phim tình cảm, tự nhiên tim nhói một cái, y như ai lỡ tay đụng trúng vết sẹo cũ mà mình cứ tưởng nó lành lâu rồi. Kỳ thiệt, không biết uống nhầm thuốc gì mà càng già tui càng khoái ngắm trai thanh gái lịch yêu nhau. Thấy tụi nó nắm tay, cãi lộn, rồi quay lại ôm nhau một cái, tự nhiên thấy mình như đứng ngoài cửa sổ nhìn vô một căn nhà sáng đèn, ấm rân, còn mình thì đứng ngoài sân, tay ôm cái áo khoác cũ, miệng cười mà lòng hơi chát.

Coi riết rồi mới thấy, mấy chuyện tình trên phim có cái bất công dễ thương lắm. Lúc nào cũng có một đứa sinh ra đã nằm sẵn ở vạch đích, rung đùi giỡn chơi với trái tim người ta. Còn đứa kia phải lội trầy da tróc vảy đủ chín mươi chín bước, vừa thương vừa buồn vừa chai lì, đi tới lúc tưởng sắp quỵ. Vậy mà bên kia chỉ cần nhấc cái mông lên, bước có một bước ngắn tày gang tới đỡ nhẹ một cái, là coi như ăn trọn điểm, game over. Vô lý vậy đó, mà tui coi, tui cũng rớt nước mắt rồi cười huề.

Thấy tụi nó dung dăng dung dẻ dưới nắng, tự nhiên trong lòng có một cô gái nào đó chạy ngang qua, tóc xanh, mắt sáng, chân đủ khỏe để chạy theo một người mà không cần hỏi coi đầu gối mình chịu nổi hay không. Tiếc là cái tuổi xế chiều đã gói tui lại gọn lỏn thành một mụ già cau có, hom hem, hết xí quách để đòi nhập cuộc liêu trai. Cái ngõ thanh xuân đó, tui đi vòng vo cả đời, vậy mà đứng ở xó xỉnh nào ngó lại cũng thấy nó đứng từ xa vẫy tay. Muốn chạy lại lắm, muốn nhận mặt cho thỏa, ngặt nỗi cánh tay mình có dài cách mấy cũng không thể thò qua một đoạn mấy chục năm để kéo nó lại gần cho đỡ nhớ mong. Thôi thì ngồi ngoài rìa làm khán giả, cười cười, thở dài một cái cho có lệ.

Tuổi trẻ của tui, nói cho ngay, cũng có chút màu hồng, nhưng mỏng như lớp phấn trên mặt cô dâu ngày cưới. Có một anh lính hai mươi sáu tuổi, tình trong như đã mặt ngoài còn e, tụi tui nghiêm túc với nhau dù chưa từng gặp mặt. Anh đi khi tuổi đời còn quá trẻ, tụi tui chẳng kịp có cơ hội đi xa hơn nữa. Vậy mà hình ảnh của anh cứ theo tui tới bây giờ, thấp thoáng đâu đó trong mấy trang thơ, trang truyện tui viết. Phần đời còn lại chỉ là một bản nhạc buồn thiu: một người đi với một người, một người đi với nụ cười hắt hiu. Không có ai đưa đón, không có giận hờn để được dỗ dành, cũng chẳng ai nhìn thấy tui buồn mà hỏi một câu "sao vậy". Buồn thì tự chui vô cái vỏ của mình, gặm cho hết cục buồn rồi mới chịu chui ra, miệng lẩm nhẩm "Em về điểm phấn tô son lại, hẹn với nhân gian tiếng đợi chờ".

Ừ thì thua keo này ta bày keo khác, có chí thì nên, phải không. Rốt cuộc mũi tên tình yêu của tui cũng tới, mà tới từ tuốt nửa vòng trái đất. Nói thiệt, tui đâu có trúng tên bao giờ. Toàn là tự mình chạy tới, lượm mũi tên lên, tự ghim vô ngực mình một nhát nhè nhẹ, rỉ chút máu cho có vẻ giống người ta, chớ không thiên hạ lại tưởng mình thuộc giống máu lạnh thì kỳ.

Sáu mươi tuổi đời, ngẫm lại chưa từng có nổi một lần nắm tay ai đi giữa phố mà lòng khỏi ngó trước ngó sau. Yêu thì chậm mà cưới thì vội. Cái cẩm nang sống "bán rẻ còn hơn ngồi không, lấy chồng hơn ở giá" đem về cho tui một mái nhà đủ che nắng che mưa, tiện thể che luôn mấy trận chiến tranh lạnh giữa hai nửa tâm hồn chẳng bao giờ chịu khớp nhau trọn vẹn. Cũng giống một cuộc liên hôn của hai kẻ cô đơn vậy đó. Băng tua nhanh quá, chẳng kịp cho mình cái diễm phúc yêu theo tuần tự, để rồi những thứ dồn ứ lại từ năm nào, giờ cuối đường mới chịu lộ mặt, đòi một chỗ đứng. Tui chỉ biết cười trừ.

Giờ thì đành tìm lại cảm giác của mình qua chuyện của người ta, chớ tuổi này rồi còn tiêu chuẩn gì mà đòi đóng phim nữa. Nhiều khi coi mà cười như điên, rồi tiện thể nhớ qua chuyện đời. Nhớ bác Ba của tui, mới mười lăm tuổi đầu đã bị người lớn tóm đi hỏi vợ, cũng vì ở quê cần thêm người ra đồng cày cuốc, đời lúc đó tính chuyện trăm năm đơn giản như tính công cấy. Ngày đi hỏi vợ, bác Ba hoảng quá đào hôn, cả nhà phải tổng động viên đi truy nã, cuối cùng tóm được nghi phạm đang co ro trong chuồng gà. Bác gái lớn hơn hai tuổi, nghe đâu hồi đó "được gái" lắm, ai cũng tưởng cưới về chỉ để có cặp nhảy dây cho vui nhà. Vậy mà mới tháng sau đã thấy ôm cái bụng lú lù.

Rồi lại nhớ cái bữa trước khi vô phòng tân hôn, tui còn làm trồng làm tréo, nhất định bắt ông chồng phải bế kiểu công chúa, tự ẵm tui bước qua thềm cửa chớ không cho đi bộ. Hồi đó mình hạc xương mai là thế, mà ổng cũng phải è cổ, hì hục lắm mới bế nổi tui lên tới giường. Bây giờ lâu lâu nổi hứng bày đặt nũng nịu: "Anh ơi, ẵm em đi ngủ đi." Ổng quay qua liếc tui một cái lạnh như mùa đông cực Bắc, nhún vai, rồi thản nhiên quay lưng bước đi, không quên thảy lại một câu xanh rờn: "Voi con bé bỏng, anh có lòng mà không có sức."

Câu nói rớt xuống đất cái bịch. Tui đứng đó một chút, rồi bật cười. Cười cái kiểu vừa buồn vừa thương, kiểu cười của bà già sáu mươi đứng cạnh người mình nắm tay đã mấy chục năm, mà nhiều khi vẫn còn ngờ ngợ không biết đây có phải cái mình từng mơ hồi con gái hay không.

Mà thôi. Cái ngõ thanh xuân đó vẫn đứng nguyên chỗ cũ, chỉ có người đứng ngó nó là già đi thôi.

Giá mà được quay lại một lần, chắc tui cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều. Chỉ cần một người chịu bước tới trước, dù chỉ một bước ngắn tày gang - để tui khỏi phải một mình lội hết chín mươi chín bước còn lại.

11/08/2026

HONG KHUU (FB)