MỘT BUỔI SÁNG Ở CÀ PHÊ DINH ĐIỀN..PLEIKU
Người ta nhớ Dinh Điền bởi một ly cà phê mà đến bây giờ, không ai dám nói mình đã hiểu hết..
..Quán nằm khiêm nhường giữa phố núi.
Một căn nhà gỗ, một tầng trệt, một tầng lầu. Không bảng hiệu lộng lẫy. Không bàn ghế cầu kỳ. Mùa mưa nghe mùi gỗ cũ quyện với hương cà phê. Mùa nắng, nắng len qua ô cửa, đậu trên những chiếc bàn đã nhẵn bóng vì năm tháng.
Tháng Ba năm 1975, gia đình chủ quán rời Pleiku. Ngôi nhà ấy rồi cũng qua nhiều lần đổi chủ.
Bây giờ, người ta đi ngang chỉ thấy một nhà nghỉ.
Nếu không có ai nhắc, sẽ chẳng mấy người biết nơi ấy từng có một quán cà phê mà chỉ cần nhắc tên, cả một thế hệ Pleiku lại mỉm cười.
Điều lạ nhất ở Dinh Điền không nằm ở căn nhà.
Mà ở người đàn bà đứng sau quầy.
Thời ấy, nhiều quán cà phê giữ chân khách bằng những cô gái trẻ, bằng tiếng cười, bằng nét duyên của người phục vụ.
Dinh Điền không có điều đó. Quán chỉ có một người mẹ lặng lẽ.
Bà pha cà phê.
Bà bưng từng ly.
Bà tính tiền.
Bà quán xuyến mọi việc từ lúc trời còn tối cho đến khi phố lên đèn.
Khách đến vì cà phê.
Ở lại vì sự tử tế.
Những người từng uống cà phê ở Dinh Điền thường kể rất ít về cách pha.
Họ chỉ nhớ vị.
Một vị đậm đến mức đầu lưỡi còn giữ mãi.
Một ly nhỏ mà đủ làm tỉnh cả buổi sáng.
Có người bảo, hôm nào không uống là thấy thiếu một điều gì đó, giống như ra khỏi nhà mà quên mang theo chiếc đồng hồ vẫn đeo mỗi ngày.
Điều kỳ lạ là càng nhiều người uống, bí quyết của Dinh Điền càng trở nên bí ẩn.
Ông Côn, người sau này gắn bó với một quán cà phê nổi tiếng khác của Pleiku, từng nhiều lần ngồi ở Dinh Điền.
Không chỉ để uống.
Ông còn muốn tìm hiểu.
Ông nhìn cách bà chủ rang cà phê.
Nhìn cách bà nấu.
Nhìn cách bà rót.
Ông thử đoán.
Rồi..
Lại thôi.
Có lúc ông nghĩ vị sánh đặc ấy được tạo nên từ nước thắng đường.
Có lúc lại nghi là nước dừa kho. Nhưng tất cả chỉ dừng ở sự phỏng đoán.
Cho đến hôm nay, bí quyết ấy vẫn theo gia đình bà chủ rời khỏi Pleiku.
Không ai biết câu trả lời.
Và cũng không còn ai để hỏi.
Có lẽ vì vậy mà Dinh Điền vẫn còn ở lại trong ký ức nhiều người.
Không phải như một quán cà phê.
Mà như một điều chưa bao giờ được giải đáp.
Có lần, tôi nhìn rất lâu một tấm ảnh cũ chụp trước quán.
Trong ảnh, chẳng có điều gì đặc biệt. Vài chiếc xe dựng trước cửa.
Mấy người khách ngồi im.
Một ô cửa gỗ mở hé.
Tôi bỗng nghĩ, điều quý nhất của bức ảnh ấy không phải là những gì còn nhìn thấy.
Mà là những gì đã đi mất.
Mùi cà phê thì không thể chụp.
Hơi nóng bốc lên từ chiếc ly cũng không thể giữ lại.
Giọng nói của bà chủ quán càng không.
..
Thời gian đã mang theo tất cả.
Chỉ để lại một cái tên..Dinh Điền.
Mỗi lần ai đó nhắc đến, trong ký ức của một người Pleiku cũ, hình như vẫn có một buổi sớm rất lạnh..Có một người đàn bà lặng lẽ đứng bên chiếc bếp.
..Và có một ly cà phê đang chờ nguội.
( Ảnh trên : Quán cà phê Dinh Điền 1970-1971. Ảnh Nguyễn Quang Hiền sưu tầm )
St trên FB.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét