MỘT CUỘC CHIA TAY.
Tôi chỉ cần cho anh ta mượn xe đúng một lần là đủ để hiểu rằng đây không phải là người đàn ông dành cho mình... và đặt dấu chấm hết cho mối tình này.
Tôi năm nay 56 tuổi. Sau khi ly hôn, tôi đã trải qua gần mười năm sống một mình. Tôi nhặt nhạnh từng mảnh vỡ để tự vực dậy bản thân: từ công việc, nhà cửa, bạn bè cho đến những thói quen thường nhật. Một cuộc sống giản dị, nhưng được xây dựng bằng cả sự nỗ lực và tính tự lập. Theo thời gian, tôi gần như không còn tin rằng sẽ có một ai đó bước vào cuộc đời mình và mang lại sự bình yên nữa.
Thế rồi anh xuất hiện.
Anh không phải là người đàn ông của những lời thề non hẹn biển hay những hành động lãng mạn phô trương. Anh chỉ đơn giản là luôn ở đó. Anh gọi điện cho tôi, hỏi han tình hình, nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt. Thi thoảng, anh đến chơi với một bông hoa trên tay, chỉ thế thôi. Anh bảo rằng khi ở bên tôi, anh cảm thấy thoải mái và bình yên. Và đó cũng chính là chính xác những gì tôi tìm kiếm: sự tôn trọng, lòng tin và sự tĩnh lặng trong tâm hồn.
Suốt bốn tháng trời, chúng tôi tận hưởng mối quan hệ này một cách thong thả. Mỗi người đều giữ cho mình một khoảng không gian và sự độc lập riêng. Không áp lực, không vội vã chạy đua với thời gian. Tôi có cảm giác đó là cách tốt nhất để xây dựng một điều gì đó chân thành.
Một buổi sáng, anh gọi điện cho tôi.
Xe của anh đang phải để ở gara sửa chữa, trong khi anh lại có việc phải di chuyển cả ngày.
— Em cho anh mượn xe của em được không? Chỉ hôm nay thôi.
Tôi thoáng chút ngần ngại. Chiếc xe này là thành quả từ công sức lao động và biết bao sự chắt chiu của tôi. Nhưng tôi tự nhủ, nếu đã muốn xây dựng một mối quan hệ thì lòng tin phải có chỗ đứng của nó.
Vì vậy, tôi đã trao chìa khóa cho anh.
Buổi tối, anh trở về với dáng vẻ thư thái, mỉm cười. Chúng tôi dành thời gian bên nhau, uống một ly vang và trò chuyện như mọi khi. Trước khi ra về, anh đặt chìa khóa lên kệ tủ.
— Cảm ơn em nhé, em đã cứu bồ anh cú này.
Mọi chuyện dường như hoàn hảo và bình thường.
Sáng hôm sau, tôi bước lên xe để đi chợ mua vài thứ đồ.
Vừa nổ máy, đèn báo cạn nhiên liệu liền bật sáng.
Bình xăng gần như trống rỗng.
Trong khi rõ ràng, tối hôm trước, nó vẫn còn đầy ắp.
Tôi ngồi bất động mất vài giây, rồi bấm máy gọi cho anh.
— Anh có thấy xe gần như hết sạch xăng rồi không?
Câu trả lời của anh đến ngay lập tức, không một chút ngập ngừng:
— Ừ, anh thấy. Thì sao nào? Xe của em thì em tự đi mà đổ đầy chứ.
Chính ngay khoảnh khắc đó, một điều gì đó trong tôi đã vỡ vụn.
Chuyện này hoàn toàn không phải vì tiền bạc.
Càng không phải vì một bình xăng.
Mà là vì cái cách anh ta nói với tôi.
Cái giọng điệu cằn nhằn, bực dọc đó. Cái cách anh ta coi một việc vô lý như vậy là điều hiển nhiên. Như thể sự tôn trọng chỉ là một tiểu tiết không đáng bận tâm. Như thể những gì thuộc về người khác thì không xứng đáng nhận được sự trân trọng hay giữ gìn.
Và đột nhiên, tôi nhìn ra mọi chuyện với một sự tỉnh táo đến kinh ngạc — những điều mà trước đây tôi đã tự lừa dối mình để nhắm mắt làm ngơ.
Là những lần anh ta luôn để người khác trả hóa đơn.
Là những bài đạo lý của anh ta về việc làm "người đàn ông trụ cột trong nhà", nhưng chẳng bao giờ thực sự gánh vác trách nhiệm.
Là tất cả những biểu hiện nhỏ nhặt của thói ích kỷ mà tôi đã vị tha và tìm cớ bào chữa quá nhiều lần.
Ngày hôm sau, tôi thông báo với anh ta rằng tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ này nữa.
Anh ta ngã ngửa vì sửng sốt. Anh ta buộc tội tôi là kẻ làm quá mọi chuyện. Anh ta bảo ở độ tuổi của chúng tôi rồi, đột ngột sống bớt phức tạp đi một chút.
Có lẽ anh ta đúng ở một điểm.
Càng có tuổi, người ta lại càng trở nên đơn giản hơn thật.
Bởi vì chúng ta không còn tìm lý do để bao biện nữa.
Chúng ta không còn ngó lơ những dấu hiệu cảnh báo.
Và chúng ta nhận ra ngay lập tức những gì thực sự còn thiếu sót.
Đối với tôi, chưa bao giờ câu chuyện là về một bình xăng đầy.
Mà là về sự tôn trọng.
Về sự tinh tế.
Về sự biết điều.
Tôi đã tự mình lái xe đi đổ đầy bình xăng.
Khi đang trên đường trở về nhà, nhìn con đường dài thênh thang trước mắt và cảm nhận khoảng không gian tĩnh lặng bên cạnh, tôi chợt thấy một cảm giác mà từ lâu lắm rồi mình chưa được nếm trải: sự bình yên.
Bởi vì có những người bước vào cuộc đời ta là để ở lại, nhưng cũng có những người đi qua chỉ để dạy cho ta một bài học. Và đôi khi, một hành động tưởng chừng như chẳng có gì lại là quá đủ để lột trần bản chất thật của một con người.
Ngày hôm đó, tôi không chỉ từ bỏ một người đàn ông. Tôi đã tìm lại được một thứ còn trân quý hơn thế rất nhiều: sự khẳng định chắc chắn rằng, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận bất cứ điều gì thấp hơn những gì mình xứng đáng được nhận.
TG Văn Chương