Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

Tản mạn : BÔNG HỒNG CÀI ÁO - Lê Văn Thông.

 



BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Bông Hồng Cài Áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh . Được viết vào năm 1962, bài tùy bút đã trở thành một trong những áng văn xúc động nhất viết về mẹ và lòng hiếu thảo trong văn học Việt Nam hiện đại.

Bằng giọng văn nhẹ nhàng, chân thành và sâu lắng, Thiền sư không dùng những lời ca ngợi hoa mỹ để nói về mẹ. Ông chỉ kể lại những điều bình dị nhất, những kỷ niệm tưởng như rất đỗi đời thường, nhưng lại chạm đến nơi sâu kín nhất trong trái tim mỗi người. Qua từng dòng chữ, người đọc nhận ra rằng còn mẹ là một hạnh phúc lớn lao, và mất mẹ là nỗi trống vắng không gì bù đắp được.

Trong tác phẩm, Thiền sư kể lại một phong tục đẹp mà ông từng biết đến ở Nhật Bản. Vào Ngày của Mẹ, những ai còn mẹ được cài lên ngực áo một bông hoa màu hồng, còn những người đã mất mẹ sẽ cài một bông hoa màu trắng. Khi được tiếp nhận vào văn hóa Việt Nam, hình ảnh ấy đã trở thành nghi thức Bông hồng cài áo trong mùa lễ Vu Lan – một biểu tượng đẹp của lòng hiếu kính và sự tri ân đối với đấng sinh thành.

Chính từ nguồn cảm hứng của bài tùy bút này, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã sáng tác ca khúc Bông Hồng Cài Áo. Bài hát mang giai điệu mộc mạc, tha thiết và đã đi vào lòng biết bao thế hệ người Việt. Chỉ với vài câu hát ngắn:

«"Một bông hồng cho em,

Một bông hồng cho anh,

Và một bông hồng cho những ai

Đang còn Mẹ..."»

đã đủ gợi lên niềm hạnh phúc của những người còn được mẹ yêu thương, che chở. Đồng thời, đó cũng là lời sẻ chia lặng lẽ dành cho những ai chỉ còn biết cài lên ngực mình một bông hoa trắng để nhớ về mẹ bằng tất cả yêu thương và tiếc nuối.

Thời gian có thể làm phai màu nhiều kỷ niệm, nhưng tình mẹ thì không bao giờ cũ. Mỗi mùa Vu Lan trở về, hình ảnh bông hồng cài trên ngực áo lại nhắc mỗi người biết dừng lại giữa cuộc sống bộn bề để nghĩ về mẹ, để biết nâng niu từng phút giây còn được ở bên mẹ, còn được nghe một lời dặn dò, còn được nắm lấy bàn tay đã vì mình mà nhọc nhằn suốt cả cuộc đời.

Có lẽ, giá trị lớn nhất mà Bông Hồng Cài Áo để lại không chỉ nằm ở vẻ đẹp của văn chương hay âm nhạc, mà còn ở lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc: hãy yêu thương và báo hiếu khi mẹ còn hiện diện, bởi đến một ngày nào đó, điều quý giá nhất trong đời có thể chỉ còn là ký ức và nỗi nhớ.

LÊ VĂN THÔNG. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét