Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026

Cuộc sống : CHUYỆN MỘT TÔ PHỞ - St trên mạng.

 


CHUYỆN MỘT TÔ PHỞ. 

Là một giáo viên, mình thật sự bất ngờ với cách dạy con biết ứng xử của của các bậc phụ huynh thời bây giờ.

Chuyện là sáng hôm qua, khoảng 8h sáng mình đang ăn phở ở một quán quen gần nhà. Thì có một người đàn ông khoảng chừng 45 tuổi bước vào và gọi một bát phở tái gầu (người mình khoanh dấu đỏ). 

Chuyện sẽ chẳng có gì, nếu như khi ăn xong người đàn ông đấy chịu trả tiền rồi đi về. Nhưng không. Sau khi cắm cúi ăn một lúc, ông đấy đứng dậy kêu :"Ôi xời! Gầu thì vừa dai, vừa hôi. Nước phở thì nhạt toẹt. Ăn chẳng ra gì", sau đó ném đũa, đứng dậy tính đi về. Chị chủ thấy thế chắc cũng nóng mắt, tay cầm cái muôi múc nước phở, chạy ra chỉ thẳng vào mặt người đàn ông, bảo :

- "Ông ăn hết cả bát phở của người ta rồi, giờ ông nói thế để tính bùng mà được à. Trả tiền. Rồi đi đâu thì đi." 

Ông khách vẫn chẳng cho vào tai, lại nói: 

- "Phở nhà bà ăn chẳng ra gì, tôi không hài lòng, tôi không thanh toán!" 

 Nói xong ông đấy lại định bụng dời đi. Nhưng bị chị chủ giữ lại. Khách trong quán thấy cảnh này, người thì hiếu kì ngồi xem, còn mình và một số người khác thì khuyên ông khách. Nhưng lại bị lão đấy lườm cho rồi quát "Im mồm, việc của mấy ông bà à?"  Thấy lão đấy có vẻ không được bình thường, mà cũng sợ ảnh hưởng đến mình, nên mọi người lại thôi. Trong đầu nghĩ bảo :"Chị chủ hôm nay đen rồi. Gặp ông thần đến phá đám."

 Nhưng khi hai bên vấn đang dằng co rất cao trào, thì có một giọng nói trẻ con vang lên 

- "Bác ơi. Bác cứ về đi, lát nữa bố cháu gửi tiền cho."

Thế là mọi ánh mắt đều đổ về hướng của cậu bé (bạn nhỏ trong ảnh), một bạn học sinh tầm khoảng lớp 3, lớp 4  , nhưng không phải học sinh trường mình. 

 Thấy con trai nói thế, người bố cũng nhìn bà chủ gật đầu, để thể hiện rằng đồng ý, và để cho người đàn ông kia ra về. Lúc đi vào, chị chủ mới hỏi bạn nhỏ kia là :

- "Sao cháu lại bắt bố phải trả tiền cho cái loại ấy?" 

- "Tại cháu thấy cô với bác ấy cứ dằng co nhau ở trước quán, vừa ảnh hưởng đến người muốn đến quán ăn, vừa làm mọi người đang ăn trong này cũng chẳng còn thấy ngon nữa. Với cả một bát phở nhà mình cháu thấy cũng rẻ, thôi thì bố cháu mua thêm 1 bát, vừa là để ủng hộ cô, giúp cô vơi đi sự giận dữ để đón những người khách sau, vừa là để cả hai bố con được tận hưởng bát phở trên bàn này trọn vẹn hơn." Bạn học sinh đáp.

 Nghe xong câu trả lời, mình bất ngờ toàn tập. Trước tiên là vì sự dũng cảm của bạn nhỏ, khi mà người lớn đều đang im lặng, thì bạn ấy lại lên tiếng. Tiếp theo, là cách tư duy, phân tích và ứng xử khi gặp phải vấn đề, rất chuẩn chỉ và hợp lý. 

Mình rất ấn tượng với bạn học sinh này, nên lúc về, mình có lại bắt chuyện với bố bạn ấy, để hỏi xem bạn ấy học ở trường nào, và bí quyết dạy con của gia đình là gì mà bạn ấy lại giỏi đến thế. 

 Hỏi ra thì mới biết, bạn ấy là học sinh lớp 3 ở trên Hà Nội, được buổi cuối tuần về quê chơi với ông bà. 

Bài và ảnh sưu tầm trên mạng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét