Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Hồi ức : BỮA SÁNG NGÀY XƯA - St trên FB.

   


BỮA SÁNG NGÀY XƯA. 

Năm 1990 – Bữa sáng ngày xưa và bữa sáng bây giờ: Cái đói đi học, cái no lại khó ăn**

“Hồi đó tụi nhỏ đi học bụng đói queo… còn giờ no đủ lại phải năn nỉ từng muỗng.”

Bữa sáng hồi đó nói thiệt… nhiều khi không có gì gọi là bữa sáng.

Đứa thì vét chén cơm nguội chan nước mắm, ăn đỡ rồi xách cặp đi học.

Đứa nghèo hơn nữa, chỉ uống ca nước lã cho đỡ xót ruột rồi đi luôn.

Đường đất dài thâm thẩm, hai bên ruộng lúa mênh mông. Bụng đói cồn cào mà vẫn ráng đi cho kịp giờ.

Vô tới lớp, bụng réo từng cơn cũng hổng dám nói. Chỉ cúi đầu học, lâu lâu nuốt nước miếng cho đỡ đói. Thấy bạn có cục khoai, miếng chuối mà thèm đứt ruột… rồi cũng quay mặt đi, làm bộ hổng thấy.

Cái nghèo hồi đó nó vậy đó – im im mà thấm dữ lắm.

Còn bây giờ…

Bàn ăn sáng đầy đủ: hủ tiếu nóng hổi, ổ bánh mì thơm lừng, ly sữa còn bốc khói....

Mà con nít lại hổng chịu ăn.

Phải đút từng muỗng, phải năn nỉ: “Ăn đi rồi lát má mua đồ chơi, cho coi điện thoại…”

Có khi ăn một bữa sáng mà kéo dài gần cả tiếng.

Ngày xưa – thiếu ăn nhưng hổng dám bỏ học.

Ngày nay – đủ đầy mà ăn uống lại thành chuyện khó.

Chén cơm nguội năm xưa tuy đạm bạc…

mà nuôi lớn cả một tuổi thơ nghèo, nhớ quài !...

Thạnh Phú hôm nay (FB) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét