CHUYỆN 2 CÁI KẸP
Con người từng biết cách làm ra những thứ để gắn bó lâu dài.
ha tôi đưa cho tôi hai chiếc kẹp phơi đồ.
Ông nói nhẹ:
“Nhìn đi… đây là câu chuyện của cả một thời.”
Một tay, ông đặt chiếc kẹp từ những năm 1960. Gỗ đặc, cứng cáp. Bề mặt đã mòn đi theo năm tháng, nhưng lại mịn màng theo cách rất riêng. Sáu mươi năm trôi qua, nó vẫn kẹp chắc như ngày đầu.
Tay còn lại là chiếc kẹp của năm 2025. Nhẹ hơn, gỗ nhạt màu, cảm giác mong manh. Lò xo nhỏ, lỏng lẻo. Trên bao bì ghi “siêu bền”, khiến cha tôi chỉ nhướng mày.
Nhìn qua, chỉ là hai chiếc kẹp.
Nhưng thật ra, chúng đang kể một câu chuyện lớn hơn nhiều.
Một bên là thứ được làm ra để dùng lâu.
Một bên là thứ được làm ra để… sớm hỏng.
Từ chỗ trân trọng độ bền, con người dần chuyển sang tiêu dùng nhanh.
Từ tay nghề và sự chăm chút, mọi thứ bị kéo về giá rẻ và sản xuất hàng loạt.
Từ trách nhiệm, chuyển thành thói quen mua rồi bỏ.
Người ta tạo ra sản phẩm mà chính họ biết sẽ không bền.
Để rồi ta phải quay lại mua lần nữa.
Mọi thứ hỏng đi rất khẽ.
Sợi dây sờn dần.
Bản lề nứt ra.
Lò xo yếu đi.
Không phải vì ta muốn nhiều hơn.
Mà vì thứ cũ chưa từng được làm để tồn tại lâu.
Hệ quả hiện ra khắp nơi.
Bãi rác đầy lên.
Ví tiền vơi đi.
Và sâu hơn nữa, trong suy nghĩ của mỗi người…
Ta bắt đầu quen với việc mọi thứ đều tạm bợ.
Không có gì cần giữ lâu.
Rồi tôi tự hỏi…
Liệu cách nghĩ này có dừng lại ở đồ vật không?
Hay nó len vào cả cách ta đối xử với nhau.
Với các mối quan hệ.
Với cộng đồng.
Với ngôi nhà mình sống.
Thậm chí… với chính Trái Đất.
Như thể mọi thứ đều có thể thay thế.
Có thể bỏ đi.
Nhưng không nhất thiết phải như vậy.
Chiếc kẹp cũ kia nhắc tôi nhớ rằng…
Con người từng biết cách làm ra những thứ để gắn bó lâu dài.
Và nếu đã từng làm được, thì vẫn có thể làm lại.
Chất lượng vẫn còn giá trị.
Sự chăm chút vẫn có ý nghĩa.
Ý định khi tạo ra một thứ gì đó… vẫn quan trọng.
Ta có thể chọn làm thứ gì đó để sửa được, để truyền lại, để giữ lại.
Hai chiếc kẹp nằm gọn trong lòng bàn tay.
Nhưng câu chuyện của chúng thì lớn hơn rất nhiều.
Nó nói về lựa chọn.
Và về thế giới mà những lựa chọn đó đang âm thầm tạo ra.
ST TRÊN FB.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét