Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

Chuyện tình chị tôi : HOA NGỌC LAN - Nguyễn Thị Hương.

 



Chuyện tình chị tôi :

     HOA NGỌC LAN

  Chị là con gái đầu lòng của O tôi. Ngày chị sinh, dượng tôi trồng một cây ngọc lan trước ngõ. Chị bao nhiêu tuổi thì cây bấy nhiêu năm. Cây cao, lá xanh ngắt, cứ đến mùa, hoa thơm ngát cả một góc sân. Sáng nào đi học ngang, anh cũng đứng lại. Chị biết ý, chạy ra, với tay hái chùm hoa còn đẫm sương, dúi vào túi áo anh: “Cho anh đó, để thơm cả buổi học.”

   Chị và anh ở cùng thôn Nhất Đông, một làng nhỏ của vùng đất hiền hòa An Cựu. Chị ở xóm dưới còn anh ở xóm trên, ngày ngày cùng đi học. Chị học trường Đồng Khánh còn anh là trai Quốc Học. Buổi sáng, chị với tà áo trắng tinh khôi, chân bước nhẹ thướt tha dưới hàng tre xanh rì rào trong gió sớm mai, còn anh lẽo đẽo theo sau. Anh hay trêu chị: “Mai mốt lớn, anh sẽ trồng cả vườn ngọc lan cho em hái.” Chị đỏ mặt, cúi đầu bẽn lẽn cười.

     Nhà chị nghèo, Dượng đi lính bị thương, để lại ở chiến trường Quảng Trị một chân với thân thể nhiều miểng đạn nên đau yếu liên miên. Một mình O chạy chợ nuôi bầy con nheo nhóc. Hết lớp đệ tứ chị cắn răng xếp tà áo trắng tinh khôi lại, nghỉ học. Chị nói với mẹ: “Để con ở nhà phụ mẹ, cho mấy em được đi học.” 

     Chiều chiều, chị vẫn hái vài cánh hoa ngọc lan thỉnh thoảng gửi tặng anh rồi lặng lẽ khóc.

   Chị đẹp. Đẹp kiểu con gái Huế, dịu dàng mà thăm thẳm, chị là cánh hoa đồng nội xinh đẹp của thôn Nhất Đông ngày ấy. Đôi mắt chị màu nâu khói, buồn như một chiều thu không nắng. Nhiều trai làng để ý đến chị, cũng muốn làm quen. Nhưng lòng chị đã trót gửi cho anh, chàng trai xóm trên.Tình cảm anh chị đến tự nhiên như cỏ cây hoa lá ven sông. Hai đứa thương nhau từ dạo gánh nước chung ở bến sông, cùng chung con đường đi học. Anh nghèo, nhà chị càng nghèo hơn, mà nghèo lại hay thương nhau.

     Mẹ hay thở dài: “Nhà mình nghèo, nhà nó cũng nghèo. Cha con thì bệnh, mẹ trông cả vào con."

    Chị không nói. Chỉ cúi mặt. Nước mắt chảy ngược vô trong.

   Rồi một hôm nhà chị có người đến dạm ngõ. Nhà họ ở trên phố chợ Đông Ba. Mẹ kéo chị lại, bảo: “Người ta xin cưới. Người ta hứa lo thuốc thang cho cha, cất lại cái nhà dột, cho các em con ăn học.”

     Đêm đó, chị ra bến sông, nơi anh chị lần đầu gặp nhau và thường hẹn hò. Chị thả vài cánh hoa ngọc lan xuống dòng nước đang lững lờ trôi. Chị khóc. Chị thương anh và thương luôn cả chị. Ngày mai chị đi lấy chồng.

    Anh nghe tin, buồn đến đứt ruột. Anh bỏ học, đăng lính hải quân, theo tàu vô Nam. Anh đi như chạy trốn một nỗi đau, chạy trốn cả mùi hoa ngọc lan đã thành kỷ niệm. Anh trách anh sao không giữ chị dài lâu để chị lỡ duyên tình đầu. Anh trách ông trời sao không cho anh chị đi hết con đường. 

  Ngày nhà chị pháo nổ, đám cưới chị rình rang cả xóm. Chị mặc áo cô dâu xinh xắn nhưng đôi mắt màu nâu khói vẫn buồn rười rượi. Mẹ nắm tay chị, an ủi: “Đời con gái, sướng khổ tại duyên trời.” Chị lại khóc.

   Chồng chị tử tế, lo cho dượng thuốc thang, lo cho các em chị ăn học. Chị sinh được đứa con trai giống chồng như khuôn. Chị làm tròn bổn phận dâu con, bổn phận vợ, bổn phận mẹ. Chỉ có một thứ chị không làm tròn được là quên anh. Mùi hoa ngọc lan mỗi độ tháng ba về làm chị đau nhói.

    Hơn mười năm sau, tôi gặp lại chị trên một con phố Đà Nẵng. Tóc chị vẫn dài, búi gọn sau gáy. Dáng chị đằm thắm hơn xưa, nhưng đôi mắt màu nâu khói thì vẫn vậy, vẫn buồn, vẫn thăm thẳm như chiều thu.

   Hai chị em vô quán nước bên đường. Chị nhấp ngụm trà, nhìn tôi, khẽ hỏi:  

“Bao lâu rồi, em có gặp anh ấy không? Nghe nói… ảnh đi hải quân, đóng đâu trong Nam…”

   Tôi lắc đầu: “Từ ngày ảnh đi, biệt tăm luôn chị à. Nghe đâu tàu lênh đênh, lâu lắm mới ghé bờ một lần.”

   Chị lặng thinh không nói. Gió thổi sợi tóc mai lòa xòa trước trán chị. Đôi mắt màu nâu khói bỗng ướt như cả một trời chiều mưa đổ. Chị thở dài, nhìn xa xăm ra ngoài phố.

    Trong cuộc đời có nhiều cuộc tình bắt đầu bằng nhiều thứ, riêng chị, mối tình của chị bắt đầu bằng những chùm hoa ngọc lan, bằng áo trắng tinh khôi, rồi kết thúc bằng một lần cúi mặt làm dâu. Còn anh mang theo mùi hương ngọc lan cũ, đi suốt một đời lênh đênh, không một lần trở lại.

Chị, cả đời chắc chỉ dám gọi anh là “người xưa cũ” trong những chiều mưa xứ Huế miên man và thầm hát

Tóc mai sợi ngắn sợi dài

Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm...


Nguyễn Thị Hương 

28.4.2026

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét