Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

Hồi ức : CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ - Xuân Lan.

 




CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ ! 

Năm 1968 đoàn hát tại Quảng Ngãi ! Khán giả rất yêu mến chúng tôi nên đêm nào cũng đông ! Tôi được hát các vai đào nhì và kiêm luôn ca màn phụ diễn tân nhạc ! 

Câu chuyện bắt đầu từ một cô bé khoảng 12 tuổi ! Mình ko nhớ tên nó chỉ gọi là con NHỎ ẴM EM ! Nhỏ hay ẵm em lẩn quẩn vào rạp hát và đôi khi vô hậu trường chơi … Ko ai nói gì vì nhỏ cũng dễ thương vui vẻ ! Nhiều khi mình nhờ công việc lặt vặt nhỏ cũng giúp ! 

Một bữa NHỎ ẴM EM lại gần mình nói nhỏ … Chị ơi anh của em muốn làm quen với chị … ảnh mến mộ chị ca nhạc ảnh muốn mời chị sáng mai uống nước 

Tôi ngập ngừng .. thôi chị ngại lắm đi uống nước trong đoàn thấy ! Ko được ! 

NHỎ ẲM EM thuyết phục mãi …

Tôi đành nói thôi chị đi với Tuyết ( nhỏ bạn thân) mà đi gần gần ! Qua tiệm Hủ tiếu trước cửa rạp nhe ? 

Nhỏ có vẻ mừng lắm dạ được ! Sáng mai nha chị ! Em về báo tin ảnh biết ! 

Phần mình đi tìm Tuyết ! Tuyết ơi có người mời hai đứa mai qua tiệm Hủ tiếu bên kia đường ăn sáng ! 

Tuyết vui vẻ : Vậy hả ? Nhưng tao đi thì phải dẫn em tao theo á ! 

Tôi trả lời : Em mày đi ko lẽ bỏ em tao ở nhà ? Thôi cho 2 đứa đi luôn ! 

Vậy là buổi hẹn hò của Anh con NHỎ ẴM EM thành ..7 người ! Vì ngoài Tôi và Tuyết  là 4 người , NHỎ ẲM EM là 2 và Anh ấy  nữa là 7 !!!! 

Sáng hôm ấy chúng tôi qua tiệm trước ! Anh chàng bước vào trong bộ quân phục rất chỉnh tề ! NHỎ ẴM EM giới thiệu chị đây là Anh của em .. Tôi  hơi mắc cỡ … dạ chào anh ! 

Anh có vẻ hơi lúng túng và nhút nhát sao  sao ấy ! Các em ăn gì kêu đi ! Anh ngồi xuống đầu bàn khá xa tôi ! 

Tụi nhỏ bắt đầu nhao nhao … 

Tô hoành thánh mì đi ! 

Tui Hủ tiếu khô thập cẩm nghen 

Tui ăn hủ tiếu mì  …. Vv và vv . 

Tôi và Tuyết cũng kêu và bên kia NHỎ ẴM EM cũng ko vừa gì cũng vừa ăn vừa đút cho em ăn 

Ông chủ người Hoa tất bật lo nấu  phục vụ cho kịp !!!! Hình như mọi người đều quan tâm ăn uống và quên mất mục đích buổi gặp gỡ hôm nay 

10 phút sau mấy đứa tôi ăn xong tôi mới phát hiện một sự thật kinh hoàng ! 

Chủ nhân buổi tiệc này đã biến mất ! 

Và một nhân vật nữa ko kém phần quan trọng là NHỎ ẴM EM cũng mất tiêu rồi ! 

Tôi nhìn Tuyết : Vậy là sao ????

Tuyết nói : Tao hỏng biết !! 

Hai đứa em của tôi và Tuyết cùng đứng lên … Thôi tụi em dìa rạp ! ( biến ) 

Tôi hỏi Tuyết : Giờ sao ? 

Tuyết nhún vai  : Dễ thôi , hai đứa mình cưa hai ! Giờ xin ông chủ thiếu lát về rạp hát lấy tiền qua trả ! 

Tôi nói …. Ok vậy cũng được ! À mà sao anh đó chưa ăn mà bỏ đi đâu ? Cái tô còn nguyên kìa ! 

Lúc này Tuyết mới nhìn thấy cuối bàn một tô mì xá xíu còn nguyên chưa ăn tới nó liền bảo tôi … 

Hai đứa cùng chi trả chầu này thì còn tô mì này mình cưa đôi luôn cho đều đúng ko ? 

Đúng rồi ! Hai đứa ăn luôn đi để lại làm gì ! Chia luôn !kkkk

Khi hai đứa tôi vừa cầm đủa đưa vắt mì vô miệng thì …… ngoài sân bước vô là ..

Chàng đã xuất hiện ! Ui là trời !

Tôi đứng hình luôn ! Anh thì vui vẻ kêu ông chủ tính tiền đi ! 

Anh quay qua tôi cười  vả lả … mấy em ăn hết đi anh có việc bận lắm anh phải đi ngay nha ! Chào em ! 

Tôi ko biết cảm giác mình lúc đó ra sao ? Cái gì vừa xảy ra ở đây trong buổi sáng nay ? Mọi việc đưa đẩy câu chuyện hẹn hò đầu tiên của tôi và một cái kết thật kỳ cục ! Mà bây giờ nhớ lại vẫn còn xấu hổ ! 

Tối đêm đó NHỎ ẴM EM lại bồng em xuất hiện ! Nó nói nhỏ bên tai tôi ! Hồi  sáng anh của em đi cầm cái áo !!!!

Trời ! Vậy là sao ?

NGUYỄN THỊ XUÂN LAN ( FB )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét