NHỚ SÀI GÒN !
Từ dạo ra đi thương nhớ Sài Gòn
Nắng nơi ấy biết có còn rực rỡ
Trời có xanh như đã từng một thuở
Mưa có buồn trên phố nhỏ ngày xưa
Có còn không tiếng gà gáy ban trưa
Chiều hò hẹn có chợt mưa chợt nắng
Đêm trở giấc còn tiếng rao lanh lảnh
Tiếng chân khua trong thanh vắng dội về
Giờ Sài Gòn còn nồng nã bụi xe?
Khu ổ chuột đêm nằm nghe mì gõ
Bùi Thị Xuân quán xôi chè còn đó
Bến Bạch Đằng lộng gió lúc chiều rơi
Có còn không thương xá Tax một thời
Để hoài niệm mãi khung trời xưa cũ
Một mảnh vỡ đời trôi trong quá khứ
Mỗi đêm về thành nỗi nhớ không nguôi
Lúc nằm yên khi động đậy đâm chồi
Cho quay quắt một kiếp người viễn xứ
Nhấp vị cà phê đắng dòng tâm sự
Ta không về đành mang nợ người thôi
Xa thật rồi ...nhớ lắm Sài Gòn ơi!
Ngàn con chữ chẳng đủ lời diễn tả
Bước lưu lạc dắt ta qua muôn ngả
Men theo đời là tất cả nhớ thương
Có thể nào đi ngược đoạn sông buồn
Gánh thương nhớ qua mưa nguồn chớp bể
Đào ký ức tìm lại thời hoa lệ
Trăm năm về hoang phế với thời gian
Cũng đành cam cho số kiếp đa mang
Để mộng mị đổ tràn đêm hoài cổ
Sài Gòn đó một khoảng đời tuổi nhỏ
Đi bao xa cũng thương nhớ Sài Gòn
HONG KHUU.
(Garland, 17/09/2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét